Vân Dao Dao nghiêng người nhìn tiểu cô nương bên cạnh, thấy đôi mắt trong veo kia ánh lên chút do dự xen lẫn quyết tâm, nàng liền nghiêm túc lắng nghe.
"Thật ra từ nhỏ ta đã rất thích y thuật, và vẫn luôn âm thầm ngưỡng mộ phụ thân, ta cũng muốn được như người, có thể chữa bệnh cứu người. Nhưng... phụ thân nói nữ nhi thì không thể ra ngoài tiếp xúc với nhiều nam nhân, như vậy sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng, đến hôn sự sau này. Dù ta luôn nói với phụ thân rằng ta không để ý chuyện đó, nhưng phụ thân luôn kiên quyết không đồng ý...."
Khi nghe đến đoạn Chu lão vì lễ giáo mà không cho Chu Tuyết Nhi học y thuật, Vân Dao Dao liền hiểu ngay vì sao sáng nay tiểu cô nương này lại có phản ứng như vậy. Người xưa vốn xem trọng mặt mũi, xem trọng danh tiếng, càng là thế gia có danh tiếng lại càng để tâm chuyện lễ nghi khuôn phép.
Nhớ đến lần đầu ghé nhà Chu gia dùng cơm, lúc ấy Chu lão vì chuyện Chu Tử Khâm xuống bếp mà trách mắng hắn ngay trên bàn ăn, nàng đã đoán ra phần nào tính tình cứng nhắc của Chu lão.
Chỉ là nàng không ngờ, không chỉ có Chu Tử Khâm mà đến cả Chu Tuyết Nhi cũng phải vì rường cột lễ nghi mà từ bỏ ước mơ của mình.
Nghĩ đến đó, lòng nàng không khỏi thắt lại. Ánh mắt cũng vô thức trầm xuống, đôi mày thanh tú cũng thoáng nhíu lại.
Thật ra nàng hiểu cảm giác bị kỳ vọng, bị áp đặt, bị gò ép theo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889933/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.