"Dao Dao! A Tịch!"
Lúc hai nàng quay lại thì thấy Tô phu nhân vội vã bước ra, hơi thở có phần gấp gáp.
Bà vừa bước tới vừa thở nhẹ lấy hơi, rồi nắm tay hai nàng, ánh mắt đầy cảm kích:
"Dao Dao, A Tịch... lần này thật đa tạ hai đứa. Nhờ có hai đứa mà Tuyết Nhi mới được như ý nguyện học y thuật. Suốt mấy năm nay ta nói hết lời mà lão gia hắn vẫn cứng như đá. May mà có các con..."
Vân Dao Dao mỉm cười, đưa tay nắm lấy bàn tay của Tô phu nhân:
"Phu nhân đừng nói vậy. Nếu không nhờ có người thì chuyện này cũng khó mà thành được nhanh như vậy a."
Tô phu nhân nghe vậy thì bật cười:
"Lúc ngươi dặn ta hễ thấy lão gia hơi xiêu lòng thì liền nói vài câu, lúc đó ta cũng không hiểu. Mấy năm nay ta cũng từng nói với hắn nhiều lần rồi, vậy mà lần này chỉ dăm ba câu, hắn lại chịu xuống nước."
Vân Dao Dao mỉm cười nói:
"Đó là nhờ mọi người cùng đồng lòng, và quan trọng là Tuyết Nhi nữa, muội ấy đã kiên trì đến cùng."
Tô phu nhân gật gù, rồi như sực nhớ ra chuyện gì, khoé môi cong lên:
"À, hôm nay ta tức quá nên lỡ mắng hắn vài câu... Phải chi hai đứa thấy được vẻ mặt hắn lúc đó, tức cười lắm."
Ba người nhìn nhau rồi cùng bật cười giòn giã.
Vì chuyện của Chu Tuyết Nhi đã giải quyết xong, nên mấy ngày sau Vân Dao Dao và Trình Vãn Tịch chỉ chuyên tâm vào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889941/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.