Trình Vãn Tịch đang dán mắt vào khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu nương tử, thì đột nhiên nhìn thấy tiểu nương tử nhích người, sau đó một xúc cảm ấm áp mềm mại mà nàng chưa từng cảm nhận qua trong đời, nhẹ nhàng áp vào má trái nàng.
Cái hôn nhẹ như chiếc đuôi mèo lướt qua bên má, mang theo mùi hương đào sữa, khẽ khàng nắm lấy đuôi trái tim đang đập kịch liệt trong lồng ngực của Trình Vãn Tịch. Cả khuôn mặt Trình Vãn Tịch trở nên đỏ bừng, đến các đầu ngón tay cũng nóng hổi.
Trình Vãn Tịch mở lớn mắt nhìn Dao Dao, chỉ thấy nàng ấy nhìn nàng cong môi cười. Đôi mắt có chút lim dim, cũng dần khép lại.
Ở bên ngoài lúc này có vài bóng người mặc hắc y lướt qua nóc phủ rồi biến mất trong màn đêm tăm tối.
Một hắc y nhân đứng trên mái nhà, tay cầm lọ thuốc sứ nhỏ, đôi mắt lạnh lẽo nhìn xuống hai thuộc hạ quỳ dưới chân, giọng khàn đặc:
"Xong hết chưa?"
Một thuộc hạ cúi đầu đáp:
"Báo cáo chỉ huy, chỉ còn khoảng ba mươi giếng bên cửa nam chưa rải thuốc."
Hắc y nhân gật đầu, giọng lạnh như băng:
"Tốt, nếu bị ai thấy, cứ xử lý như oắt con lúc nãy là được."
Hai thuộc hạ cúi đầu đáp "rõ," sau đó vận khinh công biến mất vào màn đêm.
Ba người Vân Dao Dao, Trình Vãn Tịch, và Chu Tuyết Nhi vẫn còn phải tiếp tục ở kinh thành thêm nửa tháng nữa thì mới có thể trở về huyện Vĩnh Phong.
Lúc này, Vân Dao Dao
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889972/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.