Lúc gió xuân dịu nhẹ phất qua mặt, trên người của mọi người đều có một loại cảm giác ấm áp nhàn nhạt.
Đội xe chầm chậm chạy trên đại lộ. Trên con đường cũng không xem là mấy bằng phẳng đó, bụi bậm tung tóe đầy trời. Nhưng chút bụi này một khi tiếp cận chiếc xe ngựa trong những chiếc xe cuồng chạy đó, nhất thời giống như bị bức tường trong suốt nhìn không thấy ngăn chặn, làm thế nào cũng không thể tiến qua nữa bước.
Ở xung quanh mấy chiếc xe ngựa, một nguồn năng lượng nhìn không thấy bao chặc lấy chúng không chút kẽ hở.
Trên một chiếc xe ngựa trong đó đang ngồi một già một trẻ, chính là Phong Huống và Doanh Thừa Phong rời khỏi thành Thiên Hạo, chạy về phía thôn Tam Hạp.
- Phong sư tổ, mấy ngày nay ông luôn mặt cau mày có, hay là có tâm sự gì? Doanh Thừa Phong thấy vẻ ưu sầu thủy chung đều không thể che dấu giữa hai đầu chân mày Phong Huống, chậm rãi hỏi.
Phong Huống hơi sửng sốt, cười nói: - Thừa Phong, không ngờ có thể nhìn ra lão phu có tâm sự.
Kỳ thật Phong Huống cũng không có ý biểu lộ sự bất ổn nào đó trong lòng ra ngoài, chỉ là có lúc vô ý để lộ ra một chút. Nhưng chút dấu hiệu này, đã làm Doanh Thừa Phong nhìn thấy được.
Đương nhiên, nguyên nhân cũng là vì hắn không phải thiếu niên mười sáu tuổi bình thường. Bằng không với tâm tình kích động vừa thăng cấp linh sư lúc này của hắn, làm sao còn rảnh rỗi chú ý người và việc khác.
Ha ha cười một cái,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tao-than/1526919/chuong-241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.