“Huân nhi……” Hóa ra Huân nhi vì vậy mà tự nhảy vào liên trì sao? Chỉ vì không muốn nghe có người ồn ào bên tai?
“Phụ hoàng không cần lo lắng, thủy trong liên trì thực thích Huân nhi.” Liên trì kia có nguyên tố thủy rất đậm, cũng vì thế mà sau khi rời khỏi lãnh cung bé mới bị hấp dẫn mà tới đó.
“Huân nhi, sau này không được làm như vậy nữa biết không? Phụ hoàng thực lo lắng cho Huân nhi.” Tây Lam Thương Khung không hỏi thêm gì nữa. Bởi vì y biết ý tứ của Huân nhi nói ‘thủy thực thích bé’ là nghĩa gì.
Huân nhi nắm trong tay nguyên tố khế ước thượng cổ, có thể dễ dàng chi phối nguyên tố thủy. Vì thế, cho dù ở trong nước, Huân nhi vẫn có thể sống sót.
“Ân.” Ngoan ngoãn trả lời, Huân nhi nhìn nam nhân là phụ hoàng của bé, mỉm cười.
“Nếu hoàng nhi đã không muốn truy cứu, lần này trẫm tạm thời tha cho ngươi, Viện phi, lui xuống đi.” Lạnh lùng nhìn nữ nhân quỳ gối bên dưới đã muốn dại ra, Tây Lam Thương Khung chỉ đạm mạc phân phó một tiếng, sau đó dồn hết lực chú ý vào bé con trong lòng.
“Dạ, bệ hạ!”
Viện phi thực không cam lòng, thực oán hận, nhưng cũng bất đắc dĩ. Hiện tại nàng vì đắc tội vị Cửu hoàng tử kia, bệ hạ đã sinh ra sát ý, trong hậu cung lạnh lẽo vô tình này, nàng nên làm thế nào để bảo toàn chính mình?
Tràn ngập oán hận rời khỏi Chiêu Dương cung, Viện phi ngây ngốc quay về tẩm cung. Nàng hận, hận nữ nhân Nhược phi kia, hại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tay-lam-yeu-ca/1430913/quyen-1-chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.