Dạ vũ nhà Norbury được tổ chức ở Belgravia, một quận của sự yên ổn và tĩnh lặng ở trái tim của London. Một người có thể bị chôn vùi trong sự hối hả và tiếng gầm rống của giao thông và các hoạt động ở phố Knightsbridge hoặc phố Sloanne, rẽ qua Quảng trường Belgrave, và tìm thấy bản thân ở một ốc đảo của sự thanh thản êm dịu. Đó là một khu vực của những toà đại sứ quán bẳng cẩm thạch to lớn và những dinh thự màu trắng rộng rãi, của những toà biệt thự uy nghiêm với những người hầu cao lớn được phủ bột[20] , và những người quản gia to khoẻ, và những cỗ ngựa chuyên chở những quý cô trẻ tuổi yếu đuối và những chú chó nhỏ xíu bị cho ăn quá nhiều của họ. Những quận xung quanh đó của London chỉ giữ được chút ít sự thú vị đối với những người đủ may mắn để được sống ở Belgravia. Những cuộc đối thoại chủ yếu là về những vấn đề gần gũi - ai đó vừa mới chọn được một ngôi nhà cụ thể nào đó, hay những sự kiện gì vừa mới xảy ra ở một khu vực dân cư lân cận. Trước sự lo ngại của Poppy, Cam và Amelia đã đồng ý với nhận định của Leo về tình huống. Một sự phô bày của vẻ tự hào và tính lạnh nhạt đã được yêu cầu nếu Poppy còn muốn ngăn chặn cơn thuỷ triều của những tin đồn liên quan đến sự từ chối của Michael Bayning. “Gadje có trí nhớ rất lâu với những vấn đề thế này,” Cam mỉa mai nói.
“Có Chúa mới biết tại sao họ lại gán tầm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tempt-me-at-twilight/2036256/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.