Editor: Mứt Chanh
Thẩm Tân Di nghe giọng nói hơi quen thuộc này vội quay đầu lại xem, thế nhưng lại là Lục Trạch. Nàng ngạc nhiên nói: "Anh họ." Yên lặng ẩn nấp tại nơi này, bị che ở phía sau một dốc núi lại có rừng rậm sum suê che lấp, khó trách khỏi mới vừa rồi nàng lại không nhìn thấy có người ở chỗ này.
Dáng người của Lục Trạch cao lớn, là dạng chân dài vai rộng eo thon nhỏ. Cố tình khuôn mặt kia của hắn ta lại quá trẻ, khuôn mặt trơn bóng, ánh mắt mềm mại, cánh môi màu nhạt trời sinh khẽ nhếch lên, vừa nhìn giống như thiếu niên mười lăm sáu tuổi vậy. Nhưng mà chiều cao và khí phách của hắn ta rất khó để người khác xem hắn ta thành thiếu niên. Thẩm Tân Di mỗi khi nhìn thấy hắn đều có loại ảo giác như xem King Kong Barbie * vậy...
King Kong Barbie : Những người phụ nữ có cơ bắp đồ sộ.
Hắn ta cúi đầu, ánh mắt lơ đãng lộ ra vài phần dịu dàng: "Đã lâu không gặp Tố Tố, muội càng ngày càng cao, so... vốn dĩ càng ngày càng đẹp mắt."
Thẩm Tân Di nàng từ từ điều chỉnh: "Mới vừa rồi tại sao không gặp anh họ?"
Lục Trạch mỉm cười bên môi, mặt mày nở hoa: "Vốn là không nên tới, nhưng thật sự vô cùng nhớ muội nên lén đi theo mẹ đến đây, thấy mẹ đi rồi, ta mới tìm muội nói chuyện một chút."
Thẩm Tân Di nghe xong những lời này thì sắc mặt biến đổi. Vẫn là câu nói kia, nàng là một người có ý
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thai-tu-phi-co-benh/553718/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.