“Vậy khi trước nàng từng nói, người truyền kiếm khí Thái Âm cho nàng rất thích nàng, tức là đang nói ta rồi.”
Tiểu Xuân cứng đờ tại chỗ, nàng sửng sốt nhìn gương mặt sắc nét của Lý Thanh, môi run lên.
Cuối thu ở núi Bạc Mang cũng khá lạnh, nhưng Tiểu Xuân lại cảm thấy mặt của nàng như hạt dẻ bán ở ngoài chợ, nóng đến sắp nổ tung rồi.
“Vì sao không nói lời nào?” Giọng Lý Thanh trầm thấp nhưng lại rất nhẹ nhàng.
Hơi thở trong lồng ngực của Tiểu Xuân đều nghẹn ngay cổ họng, khó chịu chết đi được.
Tay Lý Thanh lại còn vuốt đầu nàng: “Sao hả? Là lời tự nàng nói mà… quên nhanh vậy à?”
Tiểu Xuân cảm thấy nơi vừa bị Lý Thanh vuốt hơi tê tê, nàng không nhịn được rụt cổ lại, tay Lý Thanh lại vươn ra, ôm chặt cái đầu nhỏ của Tiểu Xuân, kéo về phía mình.
Về sức mạnh thì Tiểu Xuân đời nào đấu lại Lý Thanh, thoáng cái đã bị hắn kéo qua.
Khoảnh khắc Tiểu Xuân dựa vào lòng Lý Thanh, nàng nhắm chặt mắt, cả người cứng đờ như đá, nói một cách tương đối, thân thể rắn chắc của Lý Thanh lúc này vẫn mềm mại hơn nhiều.
Trước đây quần áo của Lý Thanh đều trông cứ như mới được nhặt về từ trong đống rác, lúc này hắn thay da đổi thịt, quần áo trên người đều là đồ đắt tiền, dán trên mặt Tiểu Xuân, trơn nhẵn đến mức khiến Tiểu Xuân suýt bật khóc.
Lý Thanh kéo Tiểu Xuân qua, sờ sờ đầu nàng, sau đó có lẽ cảm thấy xúc cảm hời hợt, lại sờ sờ thêm mấy cái, giọng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tham-son-co-quy/515229/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.