Tác giả: Tây Tây Đặc
Trần Ngưỡng nghe xong lời thôn trưởng nói, cả người anh giống như bị rất nhiều đôi tay ấn vào trong thùng nước đá.
Cảm giác nghẹt thở và sự lạnh lẽo thấu xương đang vọt vào người anh.
Nói theo cách khác thì có nghĩa là, từ khi bắt đầu đếm nhân số tính bình quân đầu người, đám người bọn họ không phải mười một người, mà là mười người.
Có một người đã chết vẫn luôn xen lẫn vào bên trong.
Chỉ là hai lần đầu tiên không ai phát hiện ra, lần này xuất hiện sự bất thường mới biết được.
Thế con quỷ kia là ai?
Trần Ngưỡng buông bàn tay đang nắm lấy Triều Giản xuống, anh lau một tay mồ hôi lên quần áo, các khớp ngón tay đã cứng đờ, cử động không được linh hoạt cho lắm.
Bảy người lúc này có anh, Triều Giản, Tiểu Tương, Vương Khoan Hữu, Trần Tây Song, Tiền Tần, còn có......
Trần Ngưỡng nhìn chằm chằm vào Khương Miêu duy nhất còn sống.
Đó là một cô gái nhỏ, cô bé có bím tóc dài được buộc bằng một sợi dây màu đỏ để trên vai, làn da trên khuôn mặt hơi thô ráp, cơ thể nhỏ gầy, trên người mặc một bộ đồ cũ kỹ.
Cô gái cúi gằm mặt đứng đó, không nói chuyện, không khóc hay la hét, mắt cứ nhắm nghiền.
Bất luận là hai người Khương Nhân cùng thôn không kiếm đủ tiền bị phạt, thiếu tay thiếu chân kêu la thảm thiết, dưới đất đầy máu, hay là Khương Miêu từ nơi khác tới bị gϊếŧ một cách dã man, cô gái này đều không có phản ứng gì.
Ngay cả sự thất bại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-phan-so-019/1779715/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.