Edit:Bạch Liên
Một ngày trời trong nắng ấm, thời tiết quang đãng, vì sợ Tả Thành Hạo ở mãi trong bệnh viện sẽ nhàm chán, sau khi thương lượng với bác trai bác gái, cũng đã có sự đồng ý của bác sĩ, cuối cùng Quan Xảo Xảo đã có thể đưa Tả Thành Hạo “Xuất môn nhất du”. *ra ngoài đi dạo.”
“Em muốn đưa anh đi đâu?”
“Một nơi có thể làm anh nhớ lại chúng ta đã từng quen biết.”
“Anh biết, nhưng đó rốt cuộc là nơi nào?”
“Anh đi rồi sẽ biết.”
Quan Xảo Xảo và bác gái Tả cùng giúp Tả Thành Hạo đẩy xe lăn ra bệnh viện, bác gái Tả ở một bên mỉm cười nhẹ nhàng, trong lòng Tả Thành Hạo cảm thấy rất kỳ quái, đột nhiên bừng tỉnh.
“Mẹ, mẹ có biết Xảo Xảo muốn đưa con đi đâu không?”
“Mẹ cũng không biết Xảo Xảo muốn dẫn con đi đâu đâu.”
“Bộ dạng mỉm cười của mẹ, vốn không giống người không biết.”
“Đừng hỏi bác gái, người đã đồng ý giữ bí mật cho em.”
Trong lòng Tả Thành Hạo càng cảm thấy không yên. “Mọi người hợp lại với nhau để xếp đặt con?”
“Em là có ý tốt nha, sợ anh ở bệnh viên lâu mà buồn chán, nên mới mang anh ra ngoài khuây khoả.”
“Cần phải thần bí như vậy sao?”
Xảo Xảo và bác gái Tả không hẹn mà cùng trả lời. “Cần.”
Tả Thành Hạo nhếch mi, gật gật đầu. “Được rồi. Con cũng muốn nhìn, cuối cùng là nơi nào? Tại sao lại phải thần bí như vậy, không thể nói trước với con.”
Sau khi xe lăn được đẩy ra khỏi toà nhà khoa vật lý trị liệu, bọn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-tinh-yeu-bao-on/801277/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.