Đỗ Minh Trạch sau khi đập phá ký túc xá của Diệp Duy, cả bọn lại vạch quần đái lên trên chăn đệm của Diệp Duy, cuối cùng mới chịu rời đi.
Sau mấy canh giờ, Diệp Duy đi qua vài đoạn đường rẽ cuối cùng cũng về tới trước cửa chính phủ đệ của Diệp gia.
Diệp gia so với toàn bộ Thanh Nguyệt thành không thấm vào đâu, nhưng mà ở tại góc Tây Nam này thì thực sự được cho là gia tộc phú hào thuộc tầng lớp giàu có rồi, diện tích phủ đệ chiếm chừng trăm mẫu, địa thế sáng sủa, cửa lớn màu son, vòng đồng sáng ngời, cửa chính có một đôi sư tử bằng đá xanh, khí phách uy vũ, cửa ra vào có bốn tên gia đinh ánh rất lợi hại đang đứng canh cổng.
Xem ra ở trong mắt mọi người, Diệp phủ quả là đầy đủ khí phái danh môn, nhưng vừa đi đến trước cửa chính, Diệp Duy nhìn qua bốn tên gia đinh thủ vệ hai hàng lông mày liền lập tức nhíu lại, thần sắc có chút nghi hoặc.
"Hả? Như thế nào chỉ có bốn người thủ vệ?"
Gia đình hào phú thường rất chú ý phô trương, số lượng thủ vệ cùng thực lực chính là biểu tượng cho thể diện của gia tộc, bình thường trước cửa chính của Diệp gia đều có tám vị cường giả cảnh giới cấp bậc thất tinh Học Đồ đứng thủ hộ, nhưng hôm nay lại không biết là sao chỉ có bốn người.
"Diệp Duy Thiếu gia!"
"Diệp Duy Thiếu gia!"
Bọn hộ vệ nhìn thấy Diệp Duy liền có chút khom người, Diệp Duy gật gật đầu, mang theo tâm tình nghi hoặc, bước chân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-van-dao/587118/quyen-1-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.