- Thực sự là biết giả bộ, khiến cho người ta buồn nôn, ba đệ tử Anh Hùng điện chúng ta vừa nãy, đao kiếm không ra khỏi vỏ, lại quỳ trên mặt đất xin ngươi tha mà ngươi vẫn vô duyên vô cớ giết bọn họ đó thôi.
Giang Thần không chỉ không sợ hãi, trái lại phong mang trên người càng ngày càng ác liệt hơn nữa.
Úy Trì Thiên bị trực tiếp vạch trần có chút lúng túng, phải dùng nụ cười gằn để che dấu.
- Cẩn thận!
Hàn Ty Minh ở phía sau vội vàng nhắc nhở.
Chỉ thấy hai tay của Úy Trì Thiên mở ra, nước ở thác nước biến hóa, thanh thế rất hùng vĩ, nước cuồn cuộn.
Một giây sau, hai tay của Úy Trì Thiên hợp nhất, bàn tay phát ra tiếng vỗ tay lanh lảnh, sóng dữ mãnh liệt hóa thành hai con rồng nước bao phủ Giang Thần.
- Không được!
Hàn Ty Minh nhìn ra lực xung kích và lực sát thương của rồng nước cho nên lập tức biến sắc.
Chiêu đã thể hiện ra công lực thâm hậu, không phân cao thấp gì với hắn.
- Chuẩn bị sẵn sàng, nếu tình huống không ổn lập tức rời khỏi đây!
Hàn Ty Minh truyền âm phân phó.
Nhưng mà đám người Trình Thanh ý chí sa sút, vẻ mặt sợ hãi, đều bị thực lực mà Úy Trì Thiên biểu hiện ra doạ cho sợ hãi.
Rồng nước bay ngang qua bầu trời, cuồn cuộn, trên mặt nước tỏa ra một tầng ánh sáng màu bạc.
- Nhất kiếm phá vạn pháp!
Trước khi rồng nước nuốt hết mình, Giang Thần đã vung một kiếm ra, Xích Tiêu kiếm chém xuống vị trí giữa hai
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-vo-chien-vuong/1219810/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.