Vào thời khắc Hoàng Phủ Hoa đánh ra một đao kia, tất cả mọi người đều cho rằng một đao này thế không thể đỡ, uy vũ vô song.
Nhưng mà sau khi Giang Thần xuất đao đã lập tức hình thành so sánh rất rõ ràng, giống như giục ngựa tiến lên, chợt phát hiện ra phía sau ngọn núi trước mắt còn có ngọn núi nguy nga, hùng vĩ hơn.
Đao khí của hai người không phải cùng một cấp độ.
Đao khí của Hoàng Phủ Hoa giống như một cái ao nhỏ, bị sông lớn của Giang Thần nhấn chìm.
- Lên!
Thập ngôn hợp nhất hạ xuống, ánh đao có uy thế ngập trời.
Một đao mười thức, mười thức hợp nhất.
Bên trong ánh đao xán lạn càng mang theo một luồng khí tức ác liệt.
- Không thể, đây là chuyện không thể nào!
Hoàng Phủ Hoa không thể tin tưởng tất cả mọi chuyện xảy ra trước mắt, Sát Sinh quỷ trảm là sự kiêu ngạo của hắn, là tiền vốn để hắn đứng đầu Hoàng Đô tứ thiếu.
Trưởng bối trong gia tộc đã nói, với tuổi tác của hắn mà nắm giữ đến Ngũ đạo hợp nhất đã có thể xưng tụng là kỳ tài rồi.
Kết quả nhìn thấy biểu hiện của Giang Thần ở trước mắt thì hắn mới biết mình có bao nhiêu non nớt, Sát Sinh quỷ trảm, thần hiệu đã vượt xa ra khỏi tưởng tượng của hắn.
Kết cục không có gì là bất ngờ, Hoàng Phủ Hoa bị đánh bay ra khỏi bình đài, bị thương là chuyện không thể tránh được.
Thắng bại đã phân, có mấy người vẫn không muốn tin tưởng chuyện này.
Ví dụ như ba người Lệnh Hồ Tuyệt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-vo-chien-vuong/228251/chuong-200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.