Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Trong thiên lao.
Nam Cung Ngọc bị năm xích sắt to bằng cánh tay chia ra khóa lại cổ của hắn, cổ tay, cổ chân, lại bị bắt ăn độc dược tiêu tán nguyên khí, không còn chút sức giãy giụa nào, cả người không thể động đậy.
Mãng bào màu đen thêu giấy mạ vàng bị xích sắt lớn mạnh mẽ siết ra mấy vết thương, lộ ra vết máu loang lổ da thịt bên trong, tóc cũng bị xiền xích làm rối loạn, cả người bẩn thỉu.
Nhưng những cái này cũng không che đậy nổi khí độ một thân chính trực của hắn chút nào, khuôn mặt tuấn dật không đổi sắc, tiếng kêu thảm thiết ở xung quanh thiên lao không dứt bên tai, vẫn thong dong tự nhiên như cũ.
Năm dây xích lớn!
Quốc chủ này là quyết tâm muốn tính mạng của hắn mà!
Một xích sắt lớn như vậy, siết cũng ghìm chết hắn!
Khiến Nam Cung Ngọc lạnh lòng hơn, chính là quốc chủ tự mình đến!
Chỉ là không phải tới đón tiếp nhi tử này đi ra, mà là tự mình đi nghiêm hình bức bách, muốn đoạt binh phù của hắn đi!
Quốc chủ vừa đến, nhìn thấy hét to với thị vệ canh giữa thiên lao: "Đốt bàn ủi cho đỏ, nếu hắn không ngoan ngoãn giao binh phù ra, sẽ để cho hắn sống dở chết dở!"
Không phải lần đầu tiên Nam Cung Ngọc thấy được quốc chủ vô tình với hắn.
Nhưng mỗi một lần từ trong miệng quốc chủ nói ra lời ác độc này, tim của hắn cũng sẽ hung hăng bị đâm một đao.
Không có hài tử nào không hy vọng mình có một phần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-vuong-doc-phi-thien-tai-luyen-dan-su/1745706/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.