Trần Biển Thước thật sự không thể tin vào hai mắt mình, hai tròng mắt thiếu chút nữa nhảy ra ngoài.
Ông ta vội vàng chạy tới, dạo một vòng xung quanh Lý Vân Tịch:
“Haha! Kì tích, thật sự là kì tích.
Cô gái, sắc mặt cô bây giờ trông rất hồng hào, nhìn qua thì không khác gì người bình thường cả.
”
Lý Vân Tịch gật đầu.
Lý Cảnh Điềm ở bên cạnh còn nở nụ cười:
“Không chỉ có vậy đâu, chị của tôi còn có thể đứng lên nữa.
”
“Thật không? Còn có chuyện này sao?” Nhập từ khóa tìm kiếm! Trần Biển Thước hoàn toàn không thể tin được, mãi cho đến khi đôi chân của Lý Vân Tịch thật sự đứng lên trước mặt ông ta, lão già nhìn thấy mới tấm tắc lấy làm kì lạ.
“Cô gái, cô có thể cho tôi bắt mạch được không?” “Dạ!” Lý Vân Tịch gật đầu, chìa cánh tay nhỏ bé trắng nõn ra.
Sau khi bắt mạch, ông già lập tức thấy ngạc nhiên một lần nữa.
“Bác sĩ Trần, con gái của tôi thế nào rồi? Con bé ổn chứ?” Mẹ cô Trương Mẫn lo lắng hỏi.
“Mạch đập hoàn toàn bình thường.
”
Sau khi Trần Biển Thước nói xong, người nhà thở phào một hơi.
Nh ảy hố truyện I cập nhập nhanh nhất tại nhayho.
com.
Trương Mẫn nhìn Lý Hữu Phú, không khỏi đắc chí nói:
“Nhìn xem! Tôi đã nói với ông như thế nào? Thằng nhóc kia chắc chắn là lừa đảo mà!” Lý Hữu Phú chỉ có thể xấu hổ cười.
Trần Biển Thước vô cùng tò mò về “thằng nhóc” mà bà ấy vừa nhắc tới:
“Bà Lý, lúc trước bà từng tìm người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-y-lam-cuu-em-di/1219561/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.