Cô gái nhỏ vừa lấy được kim châm ra, tay mới giơ lên, sững sờ đứng ngây người.
“Hả? Xong rồi ư?” “Đúng vậy, cô thua!” Lâm Trác Úy nói một câu.
Vẻ mặt Trần Nhược Liễu không thể tin nổi, nhìn mấy chỗ trên người mô hình, đúng là có bốn cây kim châm đã được châm vào huyệt Xích Trạch, huyệt Liệt Khuyết, huyệt Thái Uyên, huyệt Thiếu Thương, cô ấy khiếp sợ rồi.
“Sao sao sao...!sao anh làm được?” Nhập từ khóa tìm kiếm...!Cô ấy quay đầu lại nhìn chằm chằm Lâm Trác Úy, nói cũng không còn trôi chảy nữa rồi.
“Cô không cần quan tâm! Ngược lại cô thua rồi.”
Lâm Trác Úy thản nhiên nói.
Vẻ mặt Trần Nhược Liễu vẫn không tin, làm ảo thuật hả? Cứ giơ tay lên một cái, kim châm đã ở trên đó rồi? Cô ấy bước đến sờ sờ, quả thực kim đã châm ở phía trên mô hình rồi.
“Sao...!sao anh làm được? Á! Chắc không phải ăn gian chứ?” “...” Lâm Trác Úy liếc mắt, tức giận đáp một câu:
“Lẽ nào cô chưa từng nghe nói đến Phi Châm Phong Ấn Huyệt?” “Hả...!Anh nói anh biết Phi Châm Phong Ấn Huyệt trong truyền thuyết?” Trần Nhược Liễu cực kỳ sợ hãi, phải biết rằng cho đến nay có rất nhiều kỹ năng Trung y tuyệt vời từ thời cổ đại bị thất truyền.
Ví dụ, trong các bộ phim truyền hình hay xuất hiện cảnh “Treo tơ bắt mạch”, không cần tiếp xúc với bệnh nhân, chỉ dựa vào một sợi tơ là có thể bắt mạch.
Tên nhóc này cũng đỉnh quá rồi! “Nhưng...!cái này thì có tác dụng gì?” Tư duy của em gái này thật quái lạ, nhưng câu nói này
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-y-lam-cuu-em-di/1219582/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.