Vào ban đêm, Lý Vân Tịch gọi đến thoại đến hỏi Lâm Trác Úy đang ở đâu? Sao
vẫn chưa về nhà ăn tối? Đi mời mọc khách hàng cũng không cần phải mời đến
nửa đêm, đêm hôm khuya khoắt như thế này chứ?
Lâm Trác Úy ăn ngay nói thật, trả lời anh về nhà thăm bố mẹ.
Lý Vân Tịch bất ngờ, trách anh sao về nhà thăm bố mẹ chồng lại không gọi cô
cùng đi với? Đọc truyệŋ nhanh nhất tại Nhayho.č0m
Lâm Trác Úy cảm thấy ấm lòng, chỉ nói nhà nhỏ các thứ, sau này lúc dọn nhà
xong thì sẽ dẫn cô về.
Cúp điện thoại xong, Lâm Trác Úy nhìn đồng hồ thì thấy đã mười hai giờ đêm
rồi.
Nhập từ khóa tìm kiếm...
Anh lật người, chuẩn bị đi ngủ.
Bỗng dưng...
Anh ngửi thấy mùi thuốc lá rất là gay mũi.
"Vọng, văn, vấn, thiết" rất là quan trọng trong trung y cho nên khứu giác của
Lâm Trác Úy rất nhạy bén.
Anh nghi hoặc mở cửa ra rồi lặng lẽ đi ra ngoài.
Khi anh bước ra khỏi phòng,
nhìn về gian phòng khách chật chội.
Lúc này, bố anh Lâm Sử Chung đang ngồi quay lưng lại với cửa chính, một
mình hút thuốc lá hết hơi này đến hơi khác.
Thỉnh thoảng ông ấy còn thở than, bóng lưng kia trông rất là thê lương.
Ông ấy rất ít khi hút thuốc vì mẹ anh Tiếu Cúc không thích mùi thuốc lá.
Cho nên ông ra khỏi phòng hút thuốc, lại sợ người trong nhà ngửi được nên
mở thêm cửa thông gió.
Đ ọc tr uyệŋ nhanh nhất tại Nhayho.č0m
Lâm Trác Úy biết bố anh có tâm sự nên anh yên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-y-lam-cuu-em-di/1219658/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.