Đến kiểm tra được rồi thì có thể học chiêu "Phi châm phong ấn huyệt" thần kỳ kia.
Đáng tiếc, không thể chờ được nữa.
Triệu Bưu chán nản, khó khăn mới đến đây vậy mà hôm nay anh Lâm không đến học sao?
Đúng là làm điều vô ích mà!
Qua hai ngày, cậu ta thật sự sợ mình sẽ quên "Đại cương nghiên cứu thảo mộc".
Đang chuẩn bị gọi điện thoại để hỏi xem tình hình thế nào.
Không ngờ…
Lúc lấy điện thoại ra, định bấm số thì Lâm Trác Úy đã chủ động gọi tới.
Triệu Bưu vội vàng nhận, vui vẻ hét lên: "A lô! Anh Lâm."
"Hết sức khẩn cấp! Triệu Bưu, mau tới chợ xe cũ đi."
Sau khi Lâm Trác Úy cúp điện thoại, Triệu Bưu sợ đến mức chạy đến chợ xe cũ.
Cậu ta gọi điện thoại cho Lâm Trác Úy, hỏi anh đang ở đâu?
Lâm Trác Úy nói quẹo sang bên trái, chạy về phía chiếc xe xài rồi.
Khi Triệu Bưu chạy lại, cảm thấy phổi như sắp nổ tung, rốt cuộc cũng gặp được Lâm Trác Úy.
"Anh Lâm...!Phù phù… Ha...!Ha… Đã… Đã xảy ra chuyện gì?" Triệu Bưu thở hổn hển, khom người, mở miệng hỏi thăm một câu.
Lâm Trác Úy tức giận giơ tay ra: "Mượn ba ngàn nhân dân tệ phí làm bái sư!"
Triệu Bưu trực tiếp ngồi rạp xuống đất.
Cậu ra quả thực chạy hết nổi rồi, hai chân nhũn ra ngồi ở đó, xoa xoa mồ hôi trên trán và bực bội nói một câu:
"Anh Lâm! Anh đùa giỡn cũng có mức độ có được không? Em nghĩ anh bị người ta đuổi chém, chạy đến mức mạng cũng không cần.
Cuối cùng, anh chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-y-lam-cuu-em-di/1219745/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.