Viên Tiêu anh chưa bao giờ là người tốt, hai chữ quân tử này lại càng không liên quan, không chọc đến anh là tốt, nếu đã chọc đến anh thì cũng đừng nghĩ anh sẽ bỏ qua. Anh hay mang thù, có thù tất báo, người khác làm thương tổn anh một phần, anh nhất định phải lấy lại mười phần. Anh cũng không nể nang, trừ Thang Viên ra, cũng không tìm được người thứ hai có thể khiến anh dốc hết toàn lực che chở, mà ngay cả Viên Địch cũng không ngoại lệ.
Cho nên khi Viên Địch thấy anh cầm tấm ảnh Bạch Nhiễm Nhiễm quỳ gối trước mộ mẹ thì cũng không kinh ngạc chút nào. Anh sớm dự đoán được chắc chắn chuyện sẽ không đơn giản như vậy, cũng biết đem trai của anh tuyệt đối sẽ không xuống tay lưu tình với những người đã gián tiếp hại chết mẹ của bọn họ.
“Đợi một lát,đến khi bà ta quỳ xuống van xin em, em có thể suy nghĩ lại để bà ta thoải mái một chút!”. Viên Tiêu cẩn thận cầm một xấp hình bỏ vào trong túi hồ sơ ở trên có niêm phong đóng chặt, ngẩng đầu nói với Viên Địch.
“Em muốn hành động trước bên kia?”. Viên Địch nhíu mày, giọng nói rất chắc chắn. Anh hiểu rất rõ Viên Tiêu, sợ là đã từ lâu không thể chờ đợi được nữa.
Viên Tiêu cũng không trả lời câu hỏi này của anh, mà nâng cằm lên nở một nụ cười thích thú sâu xa: “Tối nay đi với em đến Lưu Liên” Lưu Liên, là nơi vui chơi giải trí cao cấp xa hoa nhất thành phố R, đương nhiên, không chỉ có giải trí,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thang-tieu/839066/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.