Triệu Uyển Thanh nhìn khuôn mặt vui vẻ rạo rực của cậu ấy thì cũng mỉm cười.
Mặc dù Triệu Nhị Đệ rất thông minh, nhưng dù sao cũng chỉ là một thiếu niên mới mười mấy tuổi, tính cách vẫn còn chút ngây thơ hoạt bát.
"Vậy thì phải chăm chỉ học tập nhé."
DTV
Triệu Uyển Thanh nghĩ đến chuyện lâu lắm rồi bản thân không về thăm nhà mẹ đẻ, cho nên đã dọn dẹp đồ đạc cùng Triệu Nhị Đệ trở về nhà họ Triệu.
Trên đường đi, Triệu Uyển Thanh ôm Lâm Khải, Triệu Nhị Đệ đeo giỏ và cặp sách.
Bước vào thôn Hoàng Thổ, đã gặp rất nhiều người quen.
"Uyển Thanh về thăm nhà mẹ đẻ à?"
"Đây là con trai cháu à? Trông đẹp trai quá!"
"Ôi chao, Uyển Thanh quả thật là đứa bé hiếu thảo, nhìn xem lần này mang về nhà mẹ bao nhiêu đồ kìa!"...
Người dân trong thôn nhìn cái giỏ mà Triệu Uyển Thanh đang đeo kia, còn cả con gà béo trên tay cậu ấy, lập tức cảm thấy cực kỳ hâm mộ.
Ai mà không muốn có một cô con gái như vậy chứ?
Nhưng mà cho dù có hâm mộ cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn Triệu Uyển Thanh và Triệu Nhị Đệ đi vào nhà họ Triệu.
Mẹ Triệu vừa nhìn thấy con gái và cháu ngoại đến chơi, lập tức vui mừng cười bảo Triệu Tiểu Đệ ra ruộng gọi mọi người nhà họ Triệu đang làm việc ngoài đồng về.
Đợi khi cha Triệu, Triệu Đại Đệ và Triệu Đại tỷ từ ngoài đồng về nhà, thay phiên nhau ôm lấy Lâm Khải.
Triệu Uyển Thanh cùng Lâm Khải chơi ở nhà mẹ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-60-cam-nham-kich-ban-nu-phu-lam-giau/2758278/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.