Nhị Bảo và Tam Bảo nhìn Hứa Nam Nam. Hình tượng của Lâm Thanh Bách trong lòng các cậu to lớn biết bao nhiêu. Nhưng người cha to lớn ấy của các cậu đâu có học bao nhiêu đâu, không phải vẫn giỏi giang thế sao. Thấy Đại Bảo phá đám mình, Hứa Nam Nam ngoắc tay, bảo Đại Bảo tới. Sau đó nắm lấy mép áo của cậu bé lôi ra ngoài. Oắt con, còn dám so sánh với cha con à. Cha con trên biết thiên văn, dưới giỏi địa lý, con có thể so được sao? Cả ngày không lo học hành, còn ở đấy mà lý luận xiêu vẹo. Nhị Bảo và Tam Bảo đang đứng trong phòng nhanh chóng nghe thấy tiếng ré như heo chọc tiết c*̉a Đại Bảo. Buổi tối Lâm Thanh Bách về, Đại Bảo khóc thút thít đi mách cha. Nói mẹ đánh mông cậu bé. Lâm Thanh Bách ngó sơ qua, rồi mặc quần lên cho cậu bé. Sau đó nói nhỏ với cậu bé: "Gan con to lắm, cha còn sợ mẹ con, thế mà con còn dám nói mẹ. Ngoan nào, đi xin lỗi mẹ đi, nếu không hai cha con mình sẽ bị đuổi ra khỏi nhà đấy." Đại Bảo mếu máo nhìn anh hồi lâu, sau đó chấp nhận số phận đi tìm Hứa Nam Nam xin lỗi. Âm thịnh dương suy, cuộc sống này khó khăn quá. Lâm Thanh Bách luôn ủng hộ tuyệt đối, đặt Hứa Nam Nam ở địa vị cao nhất trong gia đình. Hơn nửa năm học tập, khẩu ngữ và ngữ pháp tiếng Anh c*̉a Hứa Nam Nam đã khá lên. Ngay cả ba đứa trẻ c*̃ng nói được vài câu tiếng anh, khoe khoang mãi trong khu tập thể.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/2997727/chuong-775.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.