Thầy Trần nhìn Ô Đào hỏi: “Mấy tuổi rồi?”
Ô Đào: “Đã hơn bảy tuổi.”
Thầy Trần: “Cái gì, sinh tháng mấy?”
Ô Đào không hiểu sao lại hỏi chuyện này, có điều vẫn thành thật mà trả lời: “Tháng tám, tháng tám năm 1961.”
Thầy Trần: “Được rồi, cùng thầy lại đây.”
Ô Đào nhanh chóng gật đầu.
Thầy Trần dẫn Ô Đào đi tới một gian phòng học, trong đó có một giáo viên đang dạy học, thầy Trần liền dẫn Ô Đào đến trước mặt giáo viên đó.
Giáo viên đó họ Hồ, thầy Hồ là giáo viên dạy ngữ văn, cũng là chủ nhiệm lớp, thầy Hồ hỏi tên Ô Đào, sau đó giới thiệu Ô Đào với các bạn trong lớp, lại sắp xếp chỗ ngồi cho Ô Đào trong lớp học.
Ô Đào cảm thấy đôi mắt của tất cả bạn học đang chăm chú vào bé, trên mặt bé đỏ bừng lên, cảm thấy bản thân không cách nào mà đi đến chỗ ngồi, có điều bé cố gắng làm bản thân bình tĩnh trở lại.
Ngày đầu tiên đi học, bé không muốn mất mặt, ngẩng đầu ưỡn ngực mà đi đến vị trí trống ở cuối phòng học.
Sau khi ngồi xuống, liền tập trung mà nhìn lên bảng đen có bức họa của chủ tịch Mao ở phía trên, hai bên bức ảnh còn có bạch đế hồng đề chữ to, Ô Đào không biết chữ nhưng biết được trên đó có một chữ ‘Thượng’ và một chữ ‘Thiên’.
Đây là hai chữ đơn giản, ngày thường bé thấy trên những tờ giấy dán trên tường, lâu dần nghe người ta nói liền nhận ra được.
Bàn học là loại bàn được sửa chữa, mặt gỗ có chút cũ, còn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-60-tien-vao-tu-hop-vien/281010/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.