Ô Đào không có sách vở hay viết bút gì, bé liền đem than đá hôi nhặt được bỏ vào trong, cái kia có thể dùng thay bút chì để viết chữ, bé còn ở trong cặp sách để một ít giấy bản.
Ninh Diệu Hương mang bé đi đến trường tiểu học Chức Nhiễm, có điều cửa trường tiểu học đã đóng, cửa sắt đã rỉ sét bên ngoài dán đầy giấy, trên giấy đều là những chữ to, Ô Đào đã nhìn thấy giấy loại này, trên đó giới thiệu những quán bia, nó cũng được dán ở những ngõ nhỏ.
Trường tiểu học quạnh quẻ, bên trong không có âm thanh, trước cửa chỉ có một người trung niên râu ria lôi thôi đang quét rác.
Ô Đào nhìn, ông thế mà mang mắt kính, bé liền liếc nhìn đánh giá vài lần.
Ở trong lòng bé, người mang mắt kính đều là những người làm công việc văn hóa.
Ninh Diệu Hương hỏi thăm một chút, biết được người trong trường tiểu học đều đã đi ra ngoài, tham gia hoạt động gì đó, Ninh Diệu Hương Nghe xong không hỏi nhiều, một ngày trôi qua tốt là được.
Từ trong trường tiểu học Chức Nhiễm đi ra, Ô Đào không nhịn được nói: “Người quét rác vừa rồi, có thể là một thầy giáo.”
Sắc mặt Ninh Diệu Hương lập tức thay đổi: “Miệng con sao lại ăn nói bậy bạ như vậy, con nói cái gì vậy? Chuyện đó liên quan gì đến con?”
Ô Đào lập tức bị dọa cho ngây ra, không dám nói nữa.
Ninh Diệu Hương tức giận, liếc mắt nhìn bé một cái, lại đi qua trường tiểu học Ngõ Nhỏ, khoảng cách của hai trường tiểu học bất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-60-tien-vao-tu-hop-vien/281012/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.