Ô Đào: “Con đi học cũng có thể tiếp tục nhặt, buổi sáng con có thể đi nhặt, trên đường đi học nhặt, buổi tối sau khi tan học cũng đi nhặt, chỉ cần cho nhà mình đủ dùng là được, nhất định con có thể nhặt đủ!”
Mùa đông ở Bắc Kinh quá lạnh, gió bắc lại thổi mạnh, rất ít khi Ô Đào đi nhặt vào buổi tối, bé không chịu được khổ cực ấy, có điều bé cảm thấy, chỉ cần có thể đi học, bắt bé suốt đêm không ngủ đi nhặt lõi than đá, bé cũng có thể làm được.
Ninh Diệu Hương mỉa mai nói: “Con cho rằng đi học miễn phí sao? Học phí đóng học đâu, ngoại trừ học phí còn có tiền sách vở, chi phí phụ cho đồ dùng học tập, con cho rằng những thứ này không cần tiền sao? Vừa mới gửi tiền cho ông bà ngoại của con, bây giờ nhà mình một đồng cũng không có, lấy đâu ra tiền cho con đi học?”
Ông bà ngoại của Ô Đào ở nông thôn, cuộc sống khó khăn, thường thường gia đình Ô Đào muốn giúp đỡ, nhưng hoàn cảnh nhà Ô Đào cũng không tốt hơn là bao.
Ba của Ô Đào, Giang Duyên Tân, từ lúc Ô Đào còn chưa sinh ra đã không thấy tăm hơi, đến nay cũng chưa thấy xuất hiện, chẳng thể trông cậy được, Ninh Diệu Hương đang làm công nhân dệt ở xưởng Quốc Miên, một tháng 36 tệ, số tiền này để nuôi sống được hai đứa nhỏ cũng không dễ dàng gì, Thanh Đồng cũng mới chỉ lên lớp được nửa tháng, tiền lương mười tệ một tháng còn chưa thấy đâu, cho nên Ninh Diệu Hương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-60-tien-vao-tu-hop-vien/533501/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.