Giấc mơ của Ô Đào rất dài rất dài, trong giấc mơ, tất cả mọi thứ đều bắt nguồn từ buổi chụp hình tại Địa An Môn ngày hôm nay.
Cái người chụp ảnh cho bọn họ kia là một nhiếp ảnh gia có rất nhiều ý tưởng, ông ấy tên là Ninh Đức Hoành.
Vào hoàng hôn ngày đó mùa đông năm 1968, ông ấy mang theo máy chụp ảnh đi qua Địa An Môn, lựa chọn và sử dụng bốn đứa trẻ tuổi tác tầm khoảng bảy đến tám tuổi, chụp cho bọn trẻ mỗi đứa một tấm ảnh, cũng để lại địa chỉ gia đình của từng người.
Ba năm sau, ông ấy lại một lần nữa tìm đến mấy đứa trẻ đó, một lần nữa chụp ảnh cho bọn trẻ.
Sau đó, bởi vì nguyên nhân lịch sử, việc quay chụp bị gián đoạn.
Thời gian cứ như vậy trôi qua tới năm 1978, bắt đầu kể từ năm 1978, ông ấy mua sắm lại bộ thiết bị nhiếp ảnh mới, chụp ảnh với mấy đứa trẻ đã tiến hành theo dõi trong suốt ba mươi hai năm.
Ba mươi hai năm sau, bốn đứa trẻ ngày xưa giờ đây cũng đã gần năm mươi tuổi, bộ phim tài liệu này cũng được giới thiệu cho toàn thể công chúng.
Từ năm 1968 tới năm 2010, bốn mươi hai năm, trên dòng thời gian vẫn đang chảy đi gần như trải dài qua hơn một nửa khoảng thời gian của Trung Quốc mới, mà những việc từng trải qua trong cuộc đời của bốn đứa trẻ lại khiến cho người ta phải suy ngẫm như vậy.
Trong số mấy đứa trẻ, chắc chỉ có mỗi Vương Á Tương là được coi như hạnh phúc viên mãn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-60-tien-vao-tu-hop-vien/533509/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.