Ngày hôm đó khi Ô Đào trở về tới nhà, trong tay nắm chặt năm viên kẹo bọc giấy bóng kính sắc màu.
Một viên màu đỏ, một viên màu xanh lá cây, một viên màu xanh nước biển, còn có hai viên màu tím.
Chị họ của Ô Đào là Lạp Mai nói, bảy loại màu sắc của kẹo bọc giấy bóng kính sắc màu cô ấy đều đã ăn qua rồi, màu tím là ngon nhất, cô ấy nói rằng tiếc thật đấy Ô Đào hôm qua em không đến nhà chị, nếu không thì chị đã cho em một viên ăn thử rồi.
Lời nói đó khiến cho Ô Đào tưởng là thật, vẫn luôn cảm thấy ngày hôm đấy nếu như đến tìm Lạp Mai chơi, vậy thì cô bé đã có thể ăn được kẹo bọc giấy bóng kính màu tím rồi.
Chuyện này làm cho cô bé buồn phiền hối hận, cũng làm cho cô bé suy nghĩ nhiều hơn về mùi vị của kẹo bọc giấy bóng kính màu tím, kể từ đó trở đi, Ô Đào vẫn luôn cho rằng, tất cả những màu sắc khác của kẹo bọc giấy bóng kính đều không ngọt bằng loại màu tím, cô bé chỉ muốn được ăn kẹo bọc giấy bóng kính màu tím.
Hiện tại, cô có tới tận hai viên kẹo bọc giấy bóng kính màu tím.
Cô bé không nhịn được muốn cười, có điều lại cố gắng nhẫn nhịn lại, cẩn thận cất năm viên kẹo vào trong túi áo bông của chính mình, sau đó mới đi vào trong cổng viện.
Thời điểm này đúng lúc đang chạng vạng tối, mọi gia đình trong tứ hợp viện đều đang nấu cơm, còn có vài đứa trẻ đang chơi đập
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-60-tien-vao-tu-hop-vien/533516/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.