Nhị thẩm nói thẳng ánh mắt cháu gái nhìn thím ấy quá quái đản, hẳn đã bị yêu quái nhập vào người, phải ném nó đi để đánh đuổi yêu quái.
Không thấy bóng dáng Lý nhị thúc với Lý Chí Cường đâu, có lẽ bọn họ trốn trong nhà không dám ra ngoài.
Sau khi mọi người ra ngoài, có người nhảy xuống mương giúp Tiền Xuân Kiều bế Lý Mai Hoa lên.
Đứa bé lăn lộn trong dòng nước đục ngầu, quần áo ướt sũng lấm lem, trên trán còn có vết trầy, máu chảy khắp mặt.
Thoạt nhìn đứa bé rất không tốt, khuôn mặt trắng xanh lại thêm mấy vệt máu đỏ tươi, ánh trăng chiếu xuống, trông rất quỷ mị.
Nhị thẩm mới nhìn lướt qua đã hét lên sợ hãi, nhất quyết kêu la cháu gái mình đã bị thứ bẩn thỉu nhập vào, lại muốn ném con bé đi.
Lúc đó mọi người đều kinh ngạc, bọn họ biết bà nội thường không yêu thương cháu gái, nhưng không ngờ bà già này lại ghét cháu gái đến vậy.
Đứa bé đã bị bà ta ném cho nửa sống nửa chết rồi, còn muốn hắt phân hắt nước tiểu lên người nó, còn muốn đuổi nó ra khỏi nhà?Lòng dạ nhị thẩm quá độc ác.
Đám đông bàn tán xôn xao, ánh mắt bọn họ nhìn nhị thẩm trở nên khó miêu tả.
Thấy ồn ào càng lúc càng trầm trọng, ông Lý đứng ra chủ trì đại cục.
“Được rồi được rồi, ồn ào cái gì!” Ông Lý giơ tay ngăn cản tiếng bàn tán lao nhao của mọi người, lại kêu người khống chế nhị thẩm, không cho bà ta quấy phá.
“Em hai, đó là cháu gái ruột của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-60-tieu-tien-nu/1836420/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.