Cố Minh Nguyệt nhìn ánh mắt xót xa của mẹ chồng, lòng ấm áp lạ thường, lắc đầu nói:
“Mẹ, con không thấy thiệt thòi đâu ạ, Lục Lẫm là quân nhân, anh ấy phải bảo vệ đất nước, con hiểu mà. Hơn nữa còn có mẹ, có Uyển Uyển và hàng xóm giúp đỡ, con không thấy cô đơn chút nào.”
Chung Dục Tú nghe vậy cười vỗ nhẹ tay con dâu:
“Con nghĩ được thế là mẹ yên tâm rồi từ giờ có mẹ ở đây, con không phải động tay vào việc gì cả, cứ an tâm dưỡng thai chờ ngày sinh nở, thằng Lẫm ở ngoài, mẹ con mình ở nhà vun vén cho tốt, đợi nó về.”
Cố Minh Nguyệt dựa lưng vào ghế, nghe mẹ chồng lải nhải những điều cần chú ý khi ở cữ, cảm thấy có mẹ chồng bên cạnh, có sự thấu hiểu và an ủi này, dù Lục Lẫm tạm thời vắng nhà, những ngày chờ đợi cũng tràn đầy sự yên tâm ấm áp.
Chung Dục Tú đến, sắp xếp cuộc sống của Cố Minh Nguyệt đâu ra đấy, cứ cách vài ngày lại đưa cô đi khám thai.
Bác sĩ bảo thai ngôi thuận, phát triển tốt, Chung Dục Tú càng thêm yên tâm.
Gặp hôm chợ phiên, bà còn dìu cô đi dạo, mua vải mềm may áo cho cháu, tiện thể mua ít hoa quả tươi cho cô ăn cho đỡ nhạt miệng.
Ngày tháng trôi nhanh, thoắt cái đã đến ngày dự sinh.
Cố Minh Nguyệt ngày càng lo lắng, đêm ngủ không ngon giấc.
Lần đầu sinh con, vừa mong chờ vừa sợ hãi, có lúc sờ cái bụng cứng ngắc, cô bật dậy hỏi Chung Dục Tú: “Mẹ ơi, đẻ có đau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-dai-tieu-thu-don-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-len-troi/3011732/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.