Sầm Vĩ và Canh Tuệ đều đạt điểm trên 300, không tệ, điểm trung bình của năm môn đều đạt.
Viên Tú Thải: “Về vấn đề tự tin thì con nên học hỏi em gái mình.”
“Ngọc Liên chỉ trở nên tự tin sau khi nhận được thông báo trúng tuyển, đến mức con bé bước mà cứ bay bay. Con không dám bay nếu không có thông báo trúng tuyển, sợ mất mặt.”
“Được, lát nữa mẹ sẽ nói cho ba con biết kết quả của con, để ông ấy chuẩn bị.”
Viên Tú Tài nhận được kết quả chính xác rồi trở về phòng.
Tề Ngọc Trân và Tống Tầm Chu cũng trở về phòng của mình.
Mục tiêu của Tống Tầm Chu rất rõ ràng, anh không cần lời khuyên của giáo viên, anh chỉ quyết định theo học chuyên ngành vật liệu hóa học vô cơ tại khoa Kỹ thuật Hóa học của Đại học Hoa Đô.
Mục tiêu của anh rõ ràng đến mức các giáo viên không nói nên lời, bất kể anh học khoa hay chuyên ngành nào, chỉ riêng Đại học Hoa Đô đã đủ lợi hại.
Nguyên nhân chính khiến Ngọc Trân có thể ở lại hội trường công xã lâu như vậy là vì cô muốn nghe lời khuyên của giáo viên nên ở lại lâu hơn.
Điểm số của cô khá tốt, nhưng không đủ tốt để trực tiếp chọn vào Đại học Hoa Đô.
“Em tưởng anh sẽ học vật lý.”
Tề Ngọc Trân có vẻ buồn rầu.
Buồn rầu vì không biết nên chọn chuyên ngành nào, buồn rầu vì tại sao phải nộp nguyện vọng trước kỳ thi tuyển sinh đại học. Thi xong xem điểm của mình là bao nhiêu rồi mới điền nguyện vọng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-doi-vo-chong-nho/1279641/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.