Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Hàn Hữu Phúc không nhận điếu thuốc, sắc mặt lạnh lùng trả lời: "Ăn cái gì mà ăn? Mọi thứ đã được sắp xếp, chúng ta phải nhanh chóng lên đường, không thì đến tối cũng chưa về đến đại đội.
Khả năng tối nay có tuyết rơi, ngộ nhỡ trên đường gặp phải nguy hiểm gì thì sao, các cháu đói thì ăn luôn trên xe bò cũng được.
”
Mọi người: …
Đúng thật là chưa tới nơi mà đã cảm nhận được thực tế phũ phàng.
Cho dù lớp thanh niên trí thức muốn có một bữa cơm nóng hổi thế nào, họ vẫn phải chấp nhận ngồi trên xe bò không có mái che, bất chấp lên đường trong gió lạnh, nhưng họ có quyền lựa chọn ư?
Chuyến này lại kéo dài thêm bốn năm tiếng đồng hồ, cố gắng đuổi kịp trời tối mới về đến đại đội Thượng Hàn.
Phong cảnh trên đường rất đẹp.
Tuy nhiên ngoại trừ Trình Ninh, những người khác chỉ cảm thấy gió lạnh như dao cứa vào mặt, vừa lạnh vừa buồn ngủ, làm sao có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp?
Hàn Hữu Phúc biết Trình Ninh được Hàn Kỳ Sơn gửi gắm, nhưng ông ấy là một người công bằng nên đối xử với Trình Ninh không khác gì những người khác, cũng không nói với cô một câu nào trên đường đi, coi cô không khác gì các thanh niên trí thức còn lại.
Khi tới đại đội, trời quả nhiên bắt đầu có tuyết.
Hàn Hữu Phúc gào to một tiếng: “Các cháu thật sự rất may mắn.
”
Sau khi trở về đại đội, Hàn Hữu Phúc giao bốn người họ cho người phụ trách việc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-em-gai-ghe-trong-sinh/230693/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.