Không ngờ người này đầu tiên là sửng sốt, sau đó người đàn ông lại cười khẽ, nhìn Từ Vãn bằng ánh mắt đầy ẩn ý thì ra cô vẫn luôn nhìn mình, hóa ra là thấy đẹp trai?
Từ Vãn:...
Cô thực sự hối hận vì sao lại chơi trò này với một cán bộ già của những năm bảy mươi, anh ấy chắc chắn sẽ coi là thật.
Đặc biệt là ánh mắt của Chu Hoài Thần, hoàn toàn giống như tự hào vì cô thèm muốn thân thể anh khiến Từ Vãn không biết phải làm sao.
Ban đầu là trêu chọc anh nhưng lại khiến bản thân xấu hổ, cô rửa mặt qua loa rồi chui tọt vào bếp.
Lưu Quế Phân không để ý đến tiếng động trong sân, thấy con dâu vụt một cái chạy vào bếp, bà cười nhìn ra ngoài lại trách móc một câu: "Chạy cái gì, có chó đuổi à, cẩn thận ngã đấy."
Từ Vãn không trả lời, nhìn cháo trên bếp nói: "Mẹ, đây là bữa sáng phải không? Con bê ra ngoài trước."
Nói xong, cô bưng cháo khoai lang ra nhà chính.
Lưu Quế Phân nhìn thấy cô con gái hoạt bát này bất đắc dĩ lắc đầu, thấy chồng cũng cười đi vào bà hỏi: "Anh cười cái gì vậy?"
Chu Thành An hồi trẻ cũng học ở trường tư thục, bố ông mở bệnh viện, cậu thì là bác sĩ ở bệnh viện Tây y, ban đầu ông muốn học để trở thành bác sĩ.
Sau đó vì hoàn cảnh bắt buộc, ông và gia đình bị lạc nhau, ông một mình đến Nhạc Thành, rồi lại đến huyện Giang. Theo một nhóm người tị nạn cuối cùng đến thôn Hồng Tinh,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-my-nhan-dao-hon-khong-chay-tron/1552995/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.