Diệp Xảo lướt qua cô, đẩy cửa bước vào trước.
“Chú Lục, dì Tần! Anh hai!” Diệp Xảo nở nụ cười tươi tắn, phấn khởi đi về phía ba người đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, vẻ mặt tràn đầy sự nhớ nhung.
“Chú Lục, sức khỏe của chú không sao chứ? Con nghe nói chú bị thương ở vùng thiên tai. Ông và chú hai đều lo lắng cho chú lắm.” Diệp Xảo lo lắng nhìn Lục Chấn Quốc.
Lục Chấn Quốc cười nhạt: “Chú không sao.”
Tần Lan nói: “Để con phải lo rồi, Tiểu Diệp.”
Lục Diệu chỉ liếc nhìn Diệp Xảo một cái, ánh mắt chuyển ra phía sau cô ta, lẩm bẩm: “Ninh Ninh không về à? Anh vừa nghe thấy giọng cô ấy mà.”
Tần Lan và Lục Chấn Quốc nghe vậy, cũng nhìn về phía sau Diệp Xảo.
Ôn Ninh đứng ở cửa một lúc, làm đủ mọi cách để chuẩn bị tâm lý, rồi mới chậm rãi bước vào.
Vừa bước chân vào phòng khách, cô đã nhận được ba ánh mắt nóng bỏng.
Tần Lan phấn khởi đứng lên: “Tiểu Ôn, mau vào đi con!”
Lục Chấn Quốc hắng giọng hai tiếng, ngồi thẳng người. Khóe miệng ông thậm chí còn nhếch lên, lộ ra một nụ cười nhẹ.
Lục Diệu không kìm được, đứng bật dậy khỏi sô pha, kêu to với Ôn Ninh: “Chị dâu cả!”
Nghe tiếng “chị dâu cả” đó, khuôn mặt trắng nõn của Ôn Ninh lập tức ửng đỏ. Cô lên sân khấu dẫn chương trình còn chưa từng hồi hộp như vậy. Cô mím môi, cuối cùng cũng lấy hết can đảm đi vào phòng khách.
“Chú Lục, dì Tần, anh hai.” Ôn Ninh đứng cạnh sô pha, chào hỏi ba
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-deu-giat-ga-giuong/2895718/chuong-335.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.