Buổi sáng.
Lục Tiến Dương mở mắt. Bàn tay anh theo thói quen vòng ra phía trước, ôm trọn Ôn Ninh vào lòng. Cằm anh cọ cọ lên mái tóc mềm mại của cô, giọng nói khàn khàn còn vương hơi ấm sau giấc ngủ: “Ninh Ninh.”
Ôn Ninh vẫn còn mơ màng, cả người không muốn rời xa hơi ấm của anh, lại càng rúc sâu vào n.g.ự.c anh hơn. Má cô áp vào lồng n.g.ự.c nóng bỏng, cảm giác như đang áp vào một chiếc lò sưởi lớn, dễ chịu đến mức khẽ rên một tiếng.
Đến giờ phải dậy, Ôn Ninh dường như cũng cảm nhận được điều đó, nhưng vẫn giữ chặt cánh tay anh không buông. Trong miệng cô lẩm bẩm những tiếng không rõ lời, không muốn để chiếc lò sưởi lớn ấy rời đi.
Với hơi ấm và sự mềm mại của cô trong vòng tay, Lục Tiến Dương chợt hiểu thế nào là cảm giác chẳng muốn rời giường. Thói quen dậy đúng giờ từ bao năm nay của anh đã bị Ôn Ninh phá vỡ. Anh nán lại thêm nửa tiếng, vừa dỗ dành vừa vỗ về cô, chỉ đến khi cô lại ngủ say anh mới nhẹ nhàng rời giường.
Anh không còn kịp ăn bữa sáng nữa, chỉ rửa mặt qua loa rồi đi thẳng đến đơn vị.
Ôn Ninh ngủ một giấc đến khi tỉnh hẳn, lúc đó trời đã gần trưa.
Thấy cô đi xuống nhà, thím Trương như thường lệ tươi cười bưng tới một bát canh gà nóng hổi: “Ninh Ninh, cháu uống tạm bát canh nóng cho ấm bụng.”
Ôn Ninh nghĩ đến lời thím Trương ám chỉ về món canh gà đêm qua, má cô bất giác nóng bừng lên. Ở trong phòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-deu-giat-ga-giuong/2896210/chuong-481.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.