Ngô Mạnh Đạt nói: “Còn chưa chắc chắn, nhưng những sản phẩm này chủ yếu hướng đến các đồng chí nữ, nên tôi muốn nghe ý kiến của mọi người. Các đồng chí cứ thoải mái nói, không cần phải dè chừng.”
Trước đây, sản phẩm của xưởng chưa bao giờ hỏi ý kiến của họ, đây là lần đầu tiên có chuyện này, nên mọi người đều rất nghiêm túc, cẩn thận lật xem bản vẽ, tự đặt mình vào vị trí khách hàng để suy nghĩ.
Văn phòng nhất thời im lặng.
Ngô Mạnh Đạt hồi hộp nắm chặt tay, đặt lên đầu gối, chờ đợi phản hồi của mọi người. Sự xuất hiện của Ôn Ninh đối với ông là một cơ hội. Ông muốn cải tiến nhưng không có manh mối, những bản thiết kế của Ôn Ninh đã khai mở suy nghĩ của ông: văn phòng phẩm không nhất thiết phải khuôn mẫu, hoàn toàn có thể đa dạng, sáng tạo hơn.
Trương xưởng trưởng thì bắt chéo chân, thoải mái dựa vào ghế sô pha, vẻ mặt như đã đoán trước được kết quả. Dù sao nếu vợ ông ta ở đây, nhìn thấy mấy cuốn sổ và cục tẩy loè loẹt này, chắc chắn sẽ nói là thừa tiền mà mua mấy thứ vô dụng.
Lục Tiến Dương lặng lẽ ở bên cạnh Ôn Ninh, bàn tay to đặt bên người khẽ vỗ nhẹ mu bàn tay cô. Ôn Ninh cảm nhận được hơi ấm truyền đến, nghiêng đầu, đối diện với đôi mắt sâu thẳm như biển của Lục Tiến Dương. Cô nghịch ngợm nháy mắt với anh. Cô không hề lo lắng. Cùng lắm thì nhà máy này không hợp tác, tìm xưởng khác thôi. Chắc chắn sẽ có người biết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-hang-dem-deu-giat-ga-giuong/2896219/chuong-490.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.