Thời gian dần trôi. Chỉ dùng hai ngày, Diệp Ngưng Dao cùng kế toán Triệu đã bàn giao xong tất cả công việc. Thông qua hai ngày ở chung này, ấn tượng của kế toán Triệu về cô có sự thay đổi đến nghiêng trời lệch đất so với ban đầu. Nha đầu này chẳng những có đầu óc thông minh mà trí nhớ còn tốt, hơn nữa đối với mỗi khoản nợ đều nghiêm túc kiểm tra, tuyệt không qua loa, là một hạt giống tốt để làm kế toán. Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng ngoài miệng ông ấy tuyệt đối sẽ không thừa nhận! Cùng Diệp Ngưng Dao ở chung hai ngày, Mạnh Nghênh Võ cảm thấy cô gái này làm thế nào hắn ta cũng cảm thấy chướng mắt, nếu không phải bởi vì cô, thì sao em gái của hắn ta phải ở nhà phẫn uất mỗi ngày chứ. Trước khi kế toán Triệu đi, Mạnh Nghênh Võ đem người kéo đến một bên nhỏ giọng dò hỏi: “Cô Diệp ấy làm việc như thế nào? Khi làm việc cô ta có tật xấu gì không? Nếu có thì chú phải nói ra, bằng không lỡ về sau có chuyện gì thì chú cũng là người phải chịu trách nhiệm đấy.” Kế toán Triệu nhìn Mạnh Nghênh Võ, âm dương quái khí nói: “Cô gái nhà người ta vừa mới vào làm việc không bao lâu, anh liền mong người ta có tật xấu? Sao tâm địa của anh lại ác độc như vậy chứ? Cô gái ấy có năng lực không tồi, anh cũng đừng nhớ thương đến vị trí đó nữa.” “Tôi nhớ thương cái gì chứ?” Mạnh Nghênh Võ bị vạch trần đến sửng sốt, vội giải thích nói:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-dau-qua-tim-cua-vai-ac/1310313/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.