🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Lục Tư Hoa nghe nói đi chọn đất nền nhà từ trong miệng Kiến Quốc nên lập tức cảm thấy hưng phấn hẳn lên, đây chính là chuyện lớn liên quan đến cả nhà nhà con thứ hai nên cô ấy cũng muốn tham dự.

Vốn dĩ không muốn ôm Vãn Vãn cùng nhau đi qua đó, nhưng làm sao Văn Văn có thể từ bỏ cơ hội tốt như vậy. Cô bé hẳng cổ họng, cuối cùng chờ tới khi hai mẹ con đi ra khỏi cửa thì giống như một cái đuôi nhỏ đòi Tô Kiến Quốc ôm.

“Em dâu hai, mọi người đang đi đâu thế?” Mới ra khỏi cửa sân đã tình cờ đυ.ng phải Lưu Chiêu Đệ nhà bác cả, cô ta thuận miệng hỏi.

Lục Tư Hoa hờ hững nói: “Không có gì, chị dâu cả cứ bận việc của mình đi." Sau đó cô ấy lại cùng Tô Kiến Quốc đi ra khỏi cửa sân, cô ấy không muốn nói quá nhiều với Lưu Chiêu Đệ.

Lưu Chiêu Đệ cân nhắc, cô ta chỉ cảm thấy vợ của chú hai dường như đang có chuyện gì đi gạt cô ta, lòng tò mò của cô ta lập tức nổi lên, đây là có chuyện tốt gì sao?

Tổng cộng có ba chỗ lựa chọn đất nền nhà, ba chỗ này cách nhau khá xa, một chỗ ở phía đông khá gần giao lộ. Một chỗ ở phía nam cũng không xa giao lộ là mấy, còn một chỗ khác lại ở phía bắc là chỗ xa giao lộ nhất, nhưng mà lại gần nhà họ Trình.

Thậm chí Tô Vãn Vãn còn có thể thấy được Trình Kiêu đang đi ra khỏi nhà họ Trình, cậu ấy đang đang cầm một cái chậu gỗ nhìn bọn họ.

Bộ dáng ngơ ngác kia của cậu ấy khi nhìn bọn họ lập tức khiến Tô Văn Vãn bị chọc cười, cô bé tức khắc nở nụ cười.

“Hình như Vãn Vãn rất thích chỗ phía bắc này.” Tô Kiến Quốc vuốt cằm cân nhắc.

Tô Cần và Lục Tư Hoa liếc nhau rồi lập tức đưa ra quyết định: “Nếu như Vãn Vãn đã thích như vậy thế thì chúng ta lựa chọn phía bắc này đi"

Ông Sơn Thúc nói: “Nếu mọi người đã lựa chọn phía bắc vậy tôi cũng phải nói rõ tình huống một chút, đất phía bắc cách khá xa giao lộ lại gần núi, ở đây có thể xây dựng nhiều hơn, cũng có thể được xây dựng phòng ở cao hơn."

Tô Cần và Lục Tư Hoa lại càng vừa lòng, bọn họ không ngờ tới hướng phía bắc này ngoại trừ vị trí địa lý có hơn kém một chút thì những thứ khác đều rất tổ.

Xa giao lộ cũng chẳng sao cùng lắm chỉ là đi đường nhiều hơn một chút mà thôi, hơn nữa cách phòng ở bên kia càng xa càng tốt, về sau cũng sẽ ít dính dáng tới nhau hơn, quả là một lực chọn rất không tồi.

Hai người càng thêm chờ mong nơi này hơn nữa.

“Vậy được rồi, mọi người đi tôi đến uỷ ban thôn làm thủ tục, còn về nhà cũ ở mọi người ở bên kia phải thanh lý đi thôi, nếu không để lại cho ba mẹ cũng được. Đến lúc đó bảo ba mẹ trợ cấp chút tiền cho mọi người là được, nhưng mà mọi người phải đến uỷ ban thôn nộp ít thuế, mọi người có bằng lòng không?” Ông Sơn Thúc nói: “Vốn dĩ những đất nền nhà khác hay nhà cũ đều sẽ bị uỷ ban thôn thu hồi, nhưng mà tình huống nhà cũ của mọi người lại có hơi đặc biệt. Tuy rằng mọi người tách ra ở riêng nhưng mà nhà cũ cũng không chia, cho nên uỷ ban thôn sẽ không thu lại."

Ở trong thôn nếu như muốn được phê duyệt đất nền nhà thì có quy định nhà cũ phải bị thu hồi, trong thôn đã đặt ra quy định này từ rất lâu nên đương nhiên Tô Cần cũng đã biết.

Nhưng lúc ấy khi tách ra ở riêng thì quả thật phòng ở vẫn không chia mà vẫn thuộc về ông nội Tô, uỷ ban thôn không có quyền thu hồi. Nhưng mà chuyện phải nộp ít thuế thì Tô Cần cũng không nhiều ý kiến.

Việc này đã được quyết định như vậy, cả gia đình nhà con thứ hai đều cực kỳ vừa lòng.

Tô Vãn Vãn cũng rất vừa lòng, không ngờ tới lúc chọn đất nền nhà lại chọn được nhà ở gần nhà Trình Kiêu, thế này chẳng phải rất vừa ý sao? Về sau cô bé sẽ có bạn tốt, lại vừa vặn có thể ôm đùi ông chủ tương lai, khá tốt.

Ba người lại đi đến uỷ ban thôn làm thủ tục, chỉ cần thủ tục làm xong xuôi thì đất nền nhà này chính là nhà của bọn họ.

Tô Cần và Lục Tư Hoa mang theo Tô Kiến Quốc đi tới uỷ ban thôn để chọn đất nền nhà, về sau bọn họ có thể đóng cửa tự sống cuộc sống của chính mình, quả thật cuộc sống này tốt đẹp biết bao.

Còn về phần người ở những phòng khác, sau khi bọn họ dọn đi tất nhiên cũng đừng nghĩ tới chuyện chiếm được của hời của bọn họ. Đây cũng chính là chuyện mà Lục Tư Hoa thích nghe ngóng nhất.

Tô Vãn Vãn càng vui vẻ mà liên tục hoa tay múa chân vì đã được dọn ra ngoài, dù cho về sau ông bà nội Tô vẫn sẽ đến phòng của con thứ hai nhưng hai nhà lại cách nhau khá xa nên tất nhiên sẽ không thể mỗi ngày gặp bọn họ được, chọc đến mức ăn cơm cũng không thấy ngon.

Ông Sơn Thúc cũng đã chuẩn bị đầy đủ sẵn tài liệu: “Bởi vì nguyên nhân địa lý cùng một số nguyên nhân nhỏ khác của miếng đất nền nhà này nên miếng đất này sẽ được thêm hai điểm đất so với những chỗ khác. Việc này chỉ có uỷ ban thôn biết nhưng nhóm xã viên nhân dân trong thôn thì không biết cho nên chuyện này tự mọi người rõ ràng là được, cũng đừng đi đâu khoe mẽ khắp nơi tránh để về sau người dân trong thôn lại biết. Đã có uỷ ban thôn đi giải thích cho nên mọi người cũng không cần phải lo lắng"

Tô Cần và Lục Tư Hoa liếc nhìn nhau trong lòng không khỏi vui mừng. Được thêm hẳn hai phần đất chắc là cũng được thêm vài gian nền, dù cho về sau mở thêm vài ruộng rau nhỏ hay là dùng với mục đích khác cũng sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

Thậm chí trong lòng Lục Tư Hoa đã bắt đầu tính toán xây dựng một căn nhà trên miếng đất nền nhà này như thế nào, làm thế nào để trồng một thửa rau, cô ấy còn muốn nuôi thêm mấy con gà, nuôi thêm cả heo để về sau mỗi ngày đều có trứng gà ăn bồi bổ cho tụi nhỏ.

Các lãnh đạo khác trong uỷ bản thôn đều đã ký tên, ông Sơn Thúc và bác Đại Minh còn cầm theo con dấu để đóng dấu và niêm phong tài liệu.

Chỉ cần tài liệu được đóng dấu thì miếng đất nền nhà này cũng chính là của cả nhà Tô Cần.

“Chờ đã!” Ông Sơn Thúc và mọi người còn chưa kịp in con dấu xuống thì chợt nghe thấy tiếng la gấp gáp truyền tới từ bên ngoài.

Tô Cần hô hấp dồn dập, là tiếng của mẹ anh ấy, sao việc này đã truyền tới tai của bà ta rồi? Mẹ đã tới, có phải ba cũng đã tới hay không? Việc này làm không được rồi sao?

Lục Tư Hoa và Tô Kiến Quốc cũng hơi khẩn trương, thậm chí Kiến Quốc còn chạy ra cửa ngăn trở bóng dáng của bà nội mình.

Tất nhiên ông Sơn Thúc và bác Đại Minh biết những chuyện của nhà Tô Cần, bà nội Tô đã chạy tới chỉ sợ chuyện này sẽ không thành công.

“Đóng dấu đi!” Ông Sơn Thúc nói.

Đương nhiên những người khác trong uỷ ban thôn cũng biết những chuyện xấu xa mà nhà họ Tô đã làm, có người đồng tình với Tô Cần cho nên bọn họ cũng không muốn chuyện này sẽ trở nên càng thêm phức tạp. Cấp đất nền nhà cho người dân trong thôn chính là trách nhiệm và nghĩa vụ của uỷ ban thôn bọn họ, đã là nhiệm vụ thì không có người nào có thể ngăn cản được. Nếu như cả nhà Tô Cần đã chọn được chỗ tốt, tất cả thủ tục cũng đã hoàn thành vậy chỉ việc làm xong nốt những thủ tục cuối cùng, tất nhiên không có ngoại lực nào có thể ngăn cản được.

Ông Sơn Thúc lên tiếng, cộng thêm cả việc Tô Kiến Quốc đi ra ngoài chặn đường lại, nên chỉ cần một cái vung tay là con dấu đã được in xuống.

Theo sau chính là con dấu của bác Đại Minh, những người khác cũng nhanh chóng đóng dấu theo.

Vào lúc bà nội Tô đẩy được Tô Kiến Quốc ra xông vào bên trong thì uỷ ban thôn đã đóng dấu xong hết tất cả những tài liệu, việc miếng đất nền nhà cũng đã được định, quyết định cuối cùng cũng đã được đóng dấu.

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.