Khác hẳn với dáng vẻ ở Tổng Cục Chính trị hôm trước, Nghê Vi mỉm cười gật đầu: “Đúng là chúng con đã gặp nhau rồi. Đồng chí Khương Du Mạn quả thực rất xuất sắc. Buổi hội diễn hôm đó là một trong những tiết mục ca múa nhạc ấn tượng nhất mà tôi từng được xem.”
“Vậy à?” Chính ủy Trác quay sang nhìn con dâu, vẻ mặt rạng rỡ, “Hiếm khi nghe con khen ngợi một người như vậy đấy.”
Nụ cười trên môi Khương Du Mạn cũng hoàn hảo không tì vết: “Đồng chí Nghê Vi cũng rất ưu tú.”
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt cô vô thức dừng lại trên người cậu bé con trai nhỏ đang nắm tay Nghê Vi. Cậu bé chừng sáu, bảy tuổi, có lẽ thừa hưởng nét đẹp từ mẹ, dung mạo rất sáng sủa. Dù còn nhỏ tuổi nhưng nhìn qua là biết được chăm chút, giáo dưỡng cẩn thận. Hai mẹ con đứng cạnh nhau, nhìn thật đúng là một cặp mẹ con ruột thịt.
Thấy cô nhìn cháu trai mình, Chính ủy Trác liền giới thiệu: “Đây là cháu nội út của chú, Trác Thiên Tinh. Thiên Tinh, lại đây với ông nội nào.”
Trác Thiên Tinh thoải mái, dạn dĩ bước đến trước mặt Chính ủy, lập tức được ông ôm vào lòng: “Thiên Tinh, đây là dì Mạn Mạn của con.”
“Dì Mạn Mạn ạ.” Trác Thiên Tinh ngoan ngoãn chào.
Khương Du Mạn mỉm cười đáp lời. Khóe mắt cô thoáng thấy ánh mắt ngưỡng mộ của hai đứa con trai nhà người anh cả Trác.
Xem ra, dù hiền từ công chính như Chính ủy, ông cũng không thể không cưng chiều đứa cháu nội mồ côi cha từ bé hơn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu/2961304/chuong-537.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.