Bát canh bồ câu được đặt trước mặt Nghê Vi. Nước canh thanh trong sáng loáng, hơi ngả vàng nhạt, phía trên nổi một tầng váng dầu mỏng, khiến người ta thèm ăn.
Nghê Vi lại cảm thấy một trận buồn nôn, nhanh chóng dời tầm mắt khỏi bát canh: “Cảm ơn chị dâu.”
Miệng nói cảm ơn, nhưng cô ta hoàn toàn không đụng đến bát canh đó.
Nếu là không biết chuyện, Nhạc Đình nhất định sẽ gặng hỏi, nhưng bây giờ… Cô nhẹ nhàng kín đáo liếc nhìn bụng Nghê Vi.
Bàn ăn nhà họ Trác không thích nói chuyện. Bữa tối kết thúc, Trác Chính ủy mới định nói đến chuyện này.
Chưa kịp mở lời, Nghê Vi đã lên tiếng trước: “Ba, con có chuyện muốn thương lượng với ba.”
Ánh mắt Trác Chính ủy nặng nề nhìn cô. Chẳng lẽ con dâu muốn nhân cơ hội này thẳng thắn với mình?
Đáy lòng ông trĩu nặng, thoáng qua một chút xót xa. Nghê Vi không tin vào sự che chở của ông bố chồng này, nhưng lúc này cô nguyện ý thẳng thắn cũng được coi là chuyện tốt.
Ông hít một hơi thật sâu: “Con nói đi.”
Nghê Vi nói: “Hôm nay con nghe nói bên Quý Thị đang cần nữ phiên dịch. Con đã xin hỗ trợ cho bên đó, ngày mai con sẽ đi.”
Trác Thiên Tinh lập tức ngẩng đầu nhìn mẹ.
Nghê Vi vỗ vai con trai: “Đến lúc đó, Thiên Tinh bên này vẫn phải phiền ba và anh cả chị dâu chăm sóc.”
Vợ chồng Trác Vân Khởi liếc nhau, ánh mắt quái dị.
Lúc này không chịu thẳng thắn với ba chồng, ngược lại lại nói chuyện đi công tác. Chỉ sợ đi công tác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu/2961313/chuong-546.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.