Nhìn vẻ mặt con gái cau mày như có tâm sự nặng nề, Tiền Quốc Thịnh và Lý Uyển Trân liếc nhìn nhau, trên mặt họ mang theo chút lo lắng. Lý Uyển Trân gắp một đũa su hào cho Tiền Giai Ninh, dò hỏi: “Tiểu Mễ à, có phải cơ thể con vẫn khó chịu không? Mẹ thấy sắc mặt con không tốt lắm.”
“Không có ạ.” Tiền Giai Ninh lấy lại tinh thần lập tức lộ ra gương mặt tươi cười: “Vừa nãy con phân tâm nhớ ra một đề bài thôi ạ.”
“Lúc ăn cơm đừng nghĩ đến học tập làm gì, vẫn còn hai tháng nghỉ hè mà, con làm nhiều bài hơn là lấy lại được thành tích ngay thôi.” Lý Uyển Trân an ủi Tiền Giai Ninh một câu, lại gắp thêm cho cô chút đồ ăn.
Tiền Quốc Thịnh nhìn thấy con trai không ăn đồ ăn mà cứ gắp khoai tây chiên lia lịa ăn, ông không nhịn được gắp một đũa: “Đây là gì thế? Ăn ngon lắm sao?”
“Chấm sốt cà chua ăn sẽ ngon hơn đấy ạ.” Tiền Giai Ninh chỉ cái bát nhỏ bên cạnh: “Dùng tay cầm sẽ tiện hơn nhiều.”
Tiền Gia Phong ăn thử, mắt cậu ấy lập tức sáng lên: “Thực sự ăn ngon hơn thật này chị, chị làm món này kiểu gì thế?”
“Chỉ là khoai tây được cắt ra mang đi luộc rồi chiên thôi.” Tiền Giai Ninh cười tủm tỉm nhìn cậu ấy: “Em thích ăn thì hôm nào chị lại làm cho em ăn.”
“Chị tốt nhất.” Tiền Gia Phong lập tức vỗ mông ngựa: “Em thích chị nhất.”
Tiền Giai Ninh cười xoa đầu cậu ấy, quay đầu nói với Lý Uyển Trân: “Mẹ, thời gian nghỉ hè
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-80-dua-he-thong-me-tien-ve-nam-80/424375/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.