“Đông Thanh, uống trà nào, đây là trà một cậu học sinh của lão Giang đưa tới, nói là trà mới năm nay.”Hàn Đông Thanh: “Cảm ơn dì.”Mẹ Giang cười tủm tỉm ngồi xuống bên người con gái, nhìn con gái lại nhìn Hàn Đông Thanh, ý nghĩ trong đầu xoay chuyển.Tay đặt dưới bàn của bà ta dùng sức véo đùi mình một cái, đang yên đang lành chảy ra vài giọt nước mắt.“Đông Thanh à, An Ni đúng là mệnh khổ! Nếu không phải lão Giang đi sớm, không còn ai chống đỡ cái nhà này, sao An Ni phải gả đến loại gia đình như nhà họ Lý.”“Cháu nhìn xem, chỉ vì chút việc nhỏ, Lý Lưu Trụ kia đã đánh An Ni thế này rồi… Mẹ con dì cô nhi quả phụ, muốn đấu cũng không đấu lại nhà họ Lý!”“Nếu không phải vì hai đứa trẻ đều còn nhỏ, không thể không có cha, dì nhất định sẽ cầm dao phay đi liều mạng với Lý Lưu Trụ.”Mẹ Giang khóc lóc than thở lên án hành vi độc ác của nhà họ Lý.Hàn Đông Thanh nghe xong, mày càng nhíu chặt hơn, cuối cùng ủ rũ cúi đầu xuống.Anh ta nhìn về phía Giang An Ni: “An Ni, em muốn sống cả đời như vậy sao?”Giang An Ni cười khổ một tiếng: “Tôi đã như vậy rồi, không sống như vậy tiếp còn có thể sống thế nào?”Cô ta đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, hai đứa nhỏ đang chơi đùa trong sân nhà.“Đông Thanh, anh về đi, sau này đừng đến nữa.
Cuộc đời tôi đã như vậy rồi, không thể để liên lụy đến anh.”Hàn Đông Thanh còn muốn nói gì đó, Giang An Ni đã vào buồng trong, đóng chặt cửa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-80-nhat-ky-nghich-tap-cua-nu-phu-ac-doc/2402328/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.