Nói bị chiến sĩ đó trêu đùa, bắt anh ta chịu trách nhiệm.
Vấn đề tác phong trong quân đội rất gắt gao, may mà lãnh đạo biết anh ta vì cứu người, nhưng người con gái đó cứ nhất nhất cho rằng trinh tiết của mình không còn, cả ngày khóc lóc bù lu.
Cuối cùng không còn cách nào, chiến sĩ đó chỉ có thể cưới người đó về,
Lý Văn không hiểu rõ bác sĩ nữ đó, nhưng nhìn hành động của cô, cảm thấy cô không phải kiểu người như vậy.
“Đội trưởng, hay trước tiên anh đừng xuất hiện, chúng tôi đi xem xem thái độ cô ấy?”
Thẩm Trình bất lực đưa tay lên trán, yết hầu di chuyển: “Giúp tôi nói một lời cảm ơn”.
Người ta cứu anh một mạng, Thẩm Trình nên cảm ơn.
Chỉ là anh cũng sợ xuất hiện tình huống như đồng đội.
Lý Văn đáp lại một tiếng, chạy về phía trước.
“Đợi chút…”
Thẩm Trình lại nói.
Lý Văn khó hiểu quay đầu nhìn anh.
Đội trưởng của các anh ngoại hình rất đẹp, là người trong sáng trong mắt phái nữ.
Nhưng ai lại có ngờ, chủ nhân của gương mặt này khi đứng trước kẻ địch, tàn nhẫn đến mức nào?
Lý Văn thấy may mắn vì trên mặt đội trưởng toàn là bùn cát, nếu không thật lo sợ cô bác sĩ kia sẽ đòi đền ơn bằng thân.
Đối diện với ánh mắt hoài nghi của Lý Văn, Thẩm Trình mở miệng, giống như đang đấu tranh.
“Đội trưởng?”
“Thẩm Trình cau mày, thôi vậy.
Anh mở miệng, âm thanh trầm thấp: “Nếu đối phương cảm thấy, mất đi trinh tiết, các cậu hỏi rõ địa chỉ nhà cô ấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-80-quan-nhan-mat-lanh-bi-my-nhan-om-yeu-lam-kho/2598667/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.