Diêu Kim Mai lo lắng không bán được quần áo, Đồng Nghiên không có cách nào báo cáo kết quả cho nhà xưởng.
Bà ấy nhìn nhìn xung quanh, nhìn thấy người trong chợ càng lúc càng ít, cứ như vậy thì hai bộ quần áo sẽ không bán được.
Ngay lúc Diêu Kim Mai thấp thỏm không yên, chỉ thấy một cô gái ăn mặc thời thượng vội vàng đi về phía bọn họ.“Bán quần áo, hai bộ quần áo này tôi đều muốn.” Cô gái đó chỉ chỉ bộ quần áo trên tấm vải cũ.Đồng Nghiên quan sát cô gái trước mặt.
Cô ấy trang điểm đậm, cả người có mùi gió bụi rất nặng.
Nhưng đây không phải điều cô quan tâm, cô chỉ quan tâm có thể buôn bán tốt hay không, chuyện không đâu của người khác cô không quan tâm.“Được, mười bốn đồng.” Đồng Nghiên nở nụ cười ấm áp.Cô gái trả một tờ tiền giấy mười đồng và một tờ tiền giấy bốn đồng.
Cô ấy nhận lấy túi quần áo Diêu Kim Mai đã gói lại rồi bước chân hùng hùng hổ hổ chạy đi.Diêu Kim Mai nhìn thấy tiền mặt trong tay Đồng Nghiên, trong mắt tràn đầy kích động.“Nghiên nhi, con làm được rồi.”“Đúng vậy! Mẹ.” Ánh mắt Đồng Nghiên phức tạp nhìn tiền giấy trong tay: “Con làm được rồi.”“Tiếp theo chúng ta làm cái gì?” Vốn tưởng hôm nay không bán được, không ngờ mới hơn một tiếng đã bán hết.
Bây giờ trong tay có hai mươi mốt đồng, cả người đều có sức lực.
Nhưng Diêu Kim Mai biết số tiền này là của “nhà xưởng”, không có liên quan gì đến nhà bọn họ.
“Nếu không, con đưa tiền này cho nhà xưởng? Tiện
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-80-trong-sinh-thanh-tieu-phu-ba/2016425/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.