Mặc dù cô ít nói nhưng các bạn cùng lớp đều biết, không ai có thể nói dối trước mặt Triệu Hướng Vãn.
Cô Châu Kiều Tú cũng biết đến năng lực nổi trội này của cô, vì vậy tối nay mới đến tìm cô.
Là một người mẹ bị mất con, dù tinh thần gần như suy sụp nhưng vẫn giữ được tình yêu thương và sự tôn trọng đối với học sinh, cẩn thận tìm kiếm sự giúp đỡ của cô.
Nhìn thấy Châu Kiều Tú như vậy, Triệu Hướng Vãn nhẹ giọng nói: "Cô Châu đừng lo lắng, con sẽ cùng cô đến đó.
"
Trương Á Lam ngủ ở giường trên của Triệu Hướng Vãn có chút không yên tâm, nói với Triệu Hướng Vãn: "Tớ đi cùng cậu.
"
Triệu Hướng Vãn nhìn Châu Kiều Tú, thấy cô ấy lộ vẻ khó xử, biết cô ấy không muốn nhiều người biết, liền lắc đầu: "Nhà cô Châu ở trong trường, không xa, một mình tớ đi là được.
"
Châu Kiều Tú trong lòng cảm thán Triệu Hướng Vãn thật hiểu chuyện, nói với các cô gái: "Các em ngủ đi, xong việc cô sẽ đưa Triệu Hướng Vãn về.
"
[Cô Châu đến muộn như vậy để đưa Triệu Hướng Vãn đi, nghĩ lại vẫn không yên tâm.
]
[Rốt cuộc có chuyện gì, mà cần sinh viên năm nhất chúng ta giúp đỡ?]
[Nghe nói chồng cô Châu là lãnh đạo của Cục Công an thành phố, có chuyện gì mà không giải quyết được mà lại phải nhờ Triệu Hướng Vãn đi?]
Nghe thấy tiếng lẩm bẩm trong lòng của các bạn cùng lớp, từng câu từng chữ đều là sự quan tâm và lo lắng, Triệu Hướng Vãn cảm nhận được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-90-nho-kha-nang-doc-suy-nghi-co-tro-thanh-than-tham/2777904/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.