Hứa Tung Lĩnh cười ha ha: “Triệu Hướng Vãn, lần này chúng ta thật là nhờ phúc của cô, lần đầu tiên được vào một khách sạn sang trọng như thế này ăn cơm.”
Chu Xảo Tú mỉm cười nói: “Mẹ của Chu Phi Bằng là quản lý của khách sạn này, ăn cơm có giảm giá, dù sao thì ăn ở đâu cũng là ăn, thà để thịt nát trong nồi còn hơn.”
Ba người nói cười vui vẻ bước vào sảnh khách sạn.
Sàn đá cẩm thạch màu trắng tinh bóng loáng như gương, đèn chùm pha lê trong suốt, lấp lánh, rực rỡ bắt mắt.
Ở phía đông, phòng tiệc lớn nhất đang tổ chức một sự kiện gì đó, cửa lớn mở toang, tiếng nhạc violin êm ái vang lên, hương thơm lan tỏa, bóng dáng những người mặc đồng phục phục vụ qua lại không ngừng.
Bên cạnh cửa có một tấm poster, trên tấm giấy màu trắng nhạt viết vài chữ rồng bay phượng múa, mang đậm tính nghệ thuật.
— Triển lãm tranh cá nhân của Quý Chiêu.
Trên tường treo một bức tranh sơn dầu, Triệu Hướng Vãn vừa nhìn đã bị bức tranh phong cảnh này thu hút, chậm rãi tiến lại gần.
Ruộng lúa vàng óng, nhà tranh thấp thoáng, bên bờ ruộng hoa đậu tía nở rộ, có nông dân đang làm việc trên đồng, dưới ánh nắng mặt trời, bông lúa, lá cỏ óng ánh nhiều màu sắc, nét vẽ của bức tranh vô cùng tinh tế, toát lên sức sống vô hạn và sự thú vị của làng quê.
Giống như được chụp bằng máy ảnh rồi phóng to lên vậy, chi tiết rõ ràng, chân thực đến mức khiến người ta phải thán phục.
Nhìn kỹ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-90-nho-kha-nang-doc-suy-nghi-co-tro-thanh-than-tham/2777951/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.