Nghe Triệu Đại Thúy nói vậy, Lục Thanh Liên không biết nên đáp lại thế nào, chỉ biết khóc to hơn.
"Tôi không có ép nó, không có ép nó! Khó khăn lắm mới tìm được Đinh Lan, thấy nó gầy gò như vậy, tôi cũng đau lòng chứ. Nhưng mà trên tàu nghe người ta nói mấy câu, về đến nhà nó đã đòi trở lại đại học học. Học cái gì mà học! Nhìn nó thế này mà trở lại trường chẳng phải sẽ bị người ta cười cho c.h.ế.t à?
Với lại, trong bụng nó còn mang một đứa con hoang nữa, học cái gì! Cha nó không cho nó sinh, bảo nó tranh thủ trước Tết khi bệnh viện chưa nghỉ mà giải quyết đứa bé, chẳng phải là đúng sao? Chẳng lẽ nó còn định sinh ra à? Tôi chỉ mắng nó vài câu, sao nó lại đòi c.h.ế.t chứ?
Tôi vì tìm nó mà chạy đứt cả chân, đi hết đồn công an này đến đồn công an khác cầu xin người ta, bán cả nhà mất cả việc, chắt bóp từng đồng để tìm nó, khó khăn lắm mới tìm lại được, con bé này không biết cảm ơn, còn đòi chết? Sao số tôi khổ thế này...”
Triệu Đại Thúy nghe mà sững sờ, bà ấy vốn là mẹ của ba cô con gái, lập tức phản ứng: "Thanh Liên, nghe chị nói vậy, Đinh Lan không phải lấy chồng, mà là bị lừa, bị bắt cóc khi đang học đại học à? Chị, chị, chị...chị đã biết con gái chịu khổ, sao lại còn nỡ mắng nó?"
Lục Thanh Liên nghe bà ấy nói thẳng ra chuyện "bị bắt cóc", lập tức lo lắng, nói năng lắp bắp.
"Không không không,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-90-nho-kha-nang-doc-suy-nghi-co-tro-thanh-than-tham/2778051/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.