Khu tập thể cán bộ là khu nhà cao tầng đầu tiên ở huyện Khai Vân, thật ra tổng cộng chỉ có hai tòa nhà, gồm hơn trăm hộ gia đình, có điều đa số đều là lãnh đạo trong các cơ quan đơn vị.Nhà Tô Văn Sơn ở trên tầng ba, khi Tô Văn Sơn dùng chìa khóa mở cửa phòng chống trộm, Đỗ Hiểu Hồng đang bưng đồ ăn từ trong phòng bếp ra ngoài, thấy Tô Văn Sơn về thì cười nói: “Về rồi đấy à? Đúng lúc cơm vừa chín.”Khi ánh mắt dừng trên người Tô Nhuyễn, trong mắt bà ta không che giấu chút nào dáng vẻ vui sướng thi thấy người ta gặp họa: “Con người ấy mà, nếu số phận tốt, nên là của mình thì không ai có thể cướp đoạt được.”Vẻ ngoài của bà ta không xinh đẹp, dáng người cũng rất bình thường, mặt hơi dài, chỉ có làn da còn tính là trắng nõn, nhưng đôi mắt vừa nhỏ vừa xếch, khi nói ra mấy lời này lập tức để lộ vẻ bá đạo và cay nghiệt.Lời này của bà ta nghe có vẻ là lời hay, nhưng ngườ có mặt ở đây đều biết bà ta có ý gì.Tô Nhuyễn nhìn về phía Tô Văn Sơn, quả nhiên vị này đã chuẩn bị tốt sau khi Tô Thanh Thanh từ hôn, sẽ đẩy cô ra gánh tội thay.Tô Văn Sơn nhìn Lý Mai Hoa theo sát phía sau, nhíu mày nói: “Hiểu Hồng, bớt tranh cãi!”Đỗ Hiểu Hồng kinh ngạc trợn trừng mắt, giống như không ngờ Tô Văn Sơn sẽ vì Tô Nhuyễn mà nói chuyện với bà ta như vậy.Phải biết rằng bao nhiêu năm qua, ở nhà họ Tô, Đỗ Hiểu Hồng luôn có địa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-90-tro-thanh-vuong-ban-cua-thieu-ta/379549/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.