Tiếng nghị luận và tiếng khinh bỉ xung quanh khiến Tô Văn Sơn thầm kêu không ổn, nhưng ông ta tự biết giữ thân phận cũng không có cách nào lý luận với đám người này.
Lý Mai Hoa ở bên cạnh vẫn đang xác nhận lại với Tô Nhuyễn: “Cháu thật sự không có bạn trai? Cũng không muốn lấy chồng?”“Hôm qua bà nội cháu tới, dì còn nghe nói bà ấy đã bắt đầu chuẩn bị của hồi môn cho cháu rồi.
”Trong lòng Tô Nhuyễn âm thầm khinh bỉ, trên mặt lại tỏ vẻ không thể tưởng tượng nổi: “Sao có thể? Không phải…”Nói tới đây hai mắt cô đỏ bừng nhìn về phía Tô Văn Sơn, dáng vẻ ấp úng lấp liếm: “À, vâng, cháu… Cháu đang chuẩn bị của hồi môn.
”Giọng điệu ủ rũ, nước mắt giống như sắp tuôn rồi: “Chỉ là cháu muốn đi học…”Lý Mai Hoa thấy thế trong lòng đã hiểu ra, bà ấy lập tức xoay người chất vấn Tô Văn Sơn: “Cục trưởng Tô, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Tô Nhuyễn sắp phải gả tới nhà ai? Ông nói ra xem, vừa lúc tôi quen biết nhiều người có thể hỏi thăm giúp ông luôn.
”Đương nhiên là Tô Văn Sơn nói không nên lời rồi, nhà họ Lộc tạm thời không thể nhắc tới, nhà họ Hoắc lại đã xảy ra biến cố, chuyện này còn không thể nói dối, nếu không Lý Mai Hoa càng tìm cho ông ta nhiều phiền toái hơn.
Cuối cùng ông ta chỉ có thể lấy lui làm tiến, thở dài nói với Tô Nhuyễn: “Con đó, đứa nhỏ này! Trước đó cha bảo con đi học lại, con nói đánh chết con cũng không đi, khăng khăng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-90-tro-thanh-vuong-ban-cua-thieu-ta/379554/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.