Đồng chí nhỏ này là một người rất thật thà, không giống một người sẽ nói hưu nói vượn.Quách Triều Minh nhớ tới Bạch Hạ Hạ cũng có điểm rất kỳ lạ: “Trung Đoàn Trưởng, hôm nay tôi trở về là muốn nói với ông, lúc tìm kiếm cứu giúp gặp chuyện kỳ quái.
““Chính là con mèo Ba Tư này.”“Lúc tôi và đội viên nghỉ ngơi, thấy con mèo Ba Tư này.”“Nó ngồi ở trên tảng đá nhìn chằm chằm tôi, con mèo đó lông trắng như tuyết, lại rất xinh đẹp ưa nhìn.
Nó chạy từ trong núi ra nhìn rất dọa người, giống như yêu tinh vậy.”Bây giờ Quách Triều Minh nghĩ đến thấy đúng là rất thú vị: “Lúc đó có lẽ là nó đến tìm tôi.
Tôi tưởng rằng nó là mèo của người bảo vệ rừng nuôi, chỉ đói nên chạy đến tìm đồ ăn.”Quách Triều Minh kể lại kỹ càng chuyện gặp được Bạch Hạ Hạ, kể xong còn vỗ một cái vào bả vai Lỗ Kiến Hoa, tấm tắc lấy làm kỳ lạ: “Đúng là gặp phải chuyện mới mẻ, đội trưởng Tần đúng là không rơi vào đường cùng được, đây là chuyện tốt đẹp đó Trung Đoàn Trưởng!”“Biết là chạy tới tìm tôi mà tôi lại không đi, liền chạy tới căn cứ tìm người!” Quách Triều Minh giơ ngón tay cái với Lỗ Kiến Hoa: “Cậu lập công lao thật xứng đáng, làm gì có ai nghĩ tới mèo có thể đưa cậu đi tìm được đội trưởng Tần?”“Cũng chỉ có cậu.”Bác sĩ Giang đi cùng đoàn nói: “Mèo Ba Tư trắng như tuyết à? Ôi tôi cũng từng gặp, hai mắt không đồng màu trông rất đẹp! Đồng chí nhỏ này có thể đi theo đúng là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-meo-toi-muon-lam-cong-cho-to-quoc/102615/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.