Khương Ngư bật cười, nụ cười bình thản nhưng sắc bén:
"Ồ, ngại quá, tôi đúng là người thô tục, lại còn chẳng lịch sự nữa. Nói trước cho cô biết, trước khi tôi nổi trận lôi đình thì tốt nhất cô nên rời đi. Nếu không, tôi không ngại hét lên giữa hành lang rằng cô có ý đồ với chồng tôi đâu."
"Tôi... tôi không hề có ý đó!" Nhạc Hồng Linh ấp úng, mặt đỏ bừng.
"Thế thì tốt. Nếu cô đã hiểu ý tôi, vậy mời về. Tôi nghĩ cô không muốn ở đây thêm phút nào nữa đâu, đúng không?"
Nhạc Hồng Linh nắm chặt tay, gượng gạo nói:
"Được thôi, nếu đồng chí Khương đã không chào đón tôi thì tôi cũng chẳng nên ở lại. Hoắc đoàn trưởng, anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."
Trước khi rời đi, cô ta còn cố tình chớp mắt với Hoắc Diên Xuyên, nhưng anh chẳng buồn đáp lại.
Nhìn Nhạc Hồng Linh bước nhanh ra ngoài, Khương Ngư quay lại, ánh mắt dừng trên hộp cơm mà cô ta để lại.
"Cao Minh, mang trả hộp cơm cho cô ta đi."
Cao Minh sảng khoái đáp:
"Vâng, đồng chí Khương!"
Khi chỉ còn lại hai người trong phòng, Khương Ngư đặt hộp canh lên bàn, ánh mắt thoáng chút chua chát.
"Hoắc Diên Xuyên, toàn là mấy bông hoa đào nát của anh đấy. Người ta mang đồ ăn đến tận nơi rồi, em còn phải vất vả nấu nướng làm gì nữa. Hay là anh cứ để em nhường luôn vị trí này cho cô ta đi?"
Hoắc Diên Xuyên bật cười, giọng nhẹ nhàng:
"Không được. Anh không thích cô ta. Nhóc, em mới vừa đổ thùng dấm à? Mùi nồng quá!"
Khương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-quan-hon-co-vo-nho-cua-thu-truong-trong-sinh-roi/1118025/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.