Sức khỏe của tôi ngày càng suy yếu, không còn chịu đựng được những sự giày vò và mệt mỏi nữa.
Thế là tôi thông qua luật sư công bố người thừa kế của mình, chính là An Kỳ Niên.
Hội đồng quản trị sau khi tiến hành bỏ phiếu đã nhất trí thông qua việc bổ nhiệm cậu ấy làm tổng giám đốc.
An Kỳ Niên năm nay sắp bước vào năm cuối đại học và chuẩn bị thực tập, có thể trực tiếp tiếp nhận công việc kinh doanh của công ty.
Tin tức này lan truyền đi rất nhanh.
Tiết Ký Minh biết rõ ràng rằng khối tài sản kếch xù hàng chục triệu mà nó tưởng chừng đã nằm chắc trong tay giờ đã tan thành mây khói.
Làm sao nó có thể cam tâm bỏ qua chuyện này, nó giận dữ xông thẳng vào công ty.
Bảo vệ chặn hắn lại, nó gầm gừ: "Dám cản đường tôi, có biết tôi là ai không hả!"
Trợ lý vội vàng giải thích: "Tổng giám đốc An vẫn đang họp, xin anh vui lòng đợi một lát."
"Tránh ra một bên cho tôi, đừng có mà chắn lối, đừng cản tôi!”
“Mẹ tôi chỉ có một mình tôi là con trai, sau này cả cái công ty này đều là của tôi hết! Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, chén cơm của các người đều là do tôi ban cho đấy!"
"Tiết Kỷ Minh!" Tôi quát lớn, giọng đầy uy nghiêm.
Lúc này nó mới ấm ức ngậm miệng lại, vẻ mặt vẫn còn đầy phẫn nộ.
Nó nhìn An Kỳ Niên đứng phía sau tôi với ánh mắt đầy bất mãn và oán hận.
Nó xông tới, túm lấy cổ áo An Kỳ Niên, đ.ấ.m thẳng vào mặt cậu ấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thay-doi-nguoi-thua-ke/2696083/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.